Hôm nay, Thứ 7 24/07/21 0:57

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Đã tìm thấy 311 kết quả

Người gửi Nội dung

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 3 13/12/11 13:53 

Xin nói thêm: Bát nhã tâm kinh trong bài này là bản dịch của Hòa thượng-Pháp chủ Đệ Tam của Phật Giáo Việt Nam, cụ Thích Phổ Tuệ.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: VIÊN NGỌC QUÍ
Đã gửi: Thứ 3 13/12/11 11:22 

VIÊN NGỌC QUÍ

Tổ Bát Nhã Ba La Mật được nhà vua dâng cúng một hạt bảo châu vô giá. Vua có ba vị hoàng tử. Tổ cầm ngọc hỏi các vị hoàng tử rằng:

- Trên thế gian này, còn cái gì quí hơn viên ngọc này không?

Hai vị hoàng tử lớn đều đồng ý với nhau rằng viên ngọc là quí nhất. Duy có vị hoàng tử út thưa:

- Bạch thầy, còn một thứ quí hơn nữa, đó là trí tuệ.

- Làm sao chứng minh được điều đó ?

- Thưa, viên ngọc này chỉ là một vật vô tri. Nó không thể tự xác định là quí hay tiện. Phải nhờ trí tuệ của loài người nhận định, nó mới trở thành một viên bảo châu vô giá ... Bằng không, nó chẳng hơn một hòn sỏi.

Tổ khen nhận. Về sau vị hoàng tử thông minh này xuất gia. Ðó chính là Tổ Bồ Ðề Ðạt Ma.

LỜI BÀN :

Với thế nhân của quí là ngũ dục, tức là tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn ngon, ngủ kỹ. Với kẻ sĩ biết đạo thì cho của quí là những đức tính không tham, không sân ... Riêng tăng đồ nhà Phật thì quí nhất là trí tuệ. Chính nhờ có trí tuệ soi thấu rõ bản chất của vạn hữu mà chúng ta mới biết được tính chất vô thường, huyển ảo của ngũ dục. Cũng nhờ trí tuệ mà chúng ta hiểu ra rằng thiện, ác, tốt, xấu, thị phi ... chỉ là những phân chia giả định của loài người ... Và cũng chính trí tuệ là cái bền vững còn lại giữa thế gian vô thường sinh diệt này. Có lẽ vì thế mà trong Kinh điển nhà Phật thường nhắc đi nhắc lại rằng: "Duy tuệ thị nghiệp" nghĩa là "Chỉ có trí tuệ là sự nghiệp" chăng ?

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: Phán xét
Đã gửi: Thứ 4 14/12/11 2:46 

Khi nhìn các vì tinh tú đang lấp lánh ở phía chân trời ta luôn nghĩ đó là vì sao của giây phút hiện tại. Nhưng ta có thể lầm. Cái lấp lánh mà chúng ta nhìn thấy chỉ là phần ánh sáng của vì sao đang trên đường đi về phía ta, tại vì đoạn đường phải mất hàng triệu năm mới tới, còn vì sao ấy có thể đã lặn khuất từ lâu lắm rồi. Đó là khám phá của khoa học. Nếu không có nền văn minh khoa học thì ta sẽ còn lầm lẫn rất nhiều thứ trên thế gian này khi sử dụng con mắt của mình với tầm nhìn rất giới hạn.Nhưng khoa học cũng vẫn còn lầm lẫn, khoa học vẫn luôn tiếp tục làm mới chính mình để điều chỉnh lại một cách hoàn hảo về những nhận xét trước đây và tìm tòi thêm những phát hiện mới. Cho nên mới có khoa học tiến bộ ngày nay và chắc chắn sẽ có khoa học tiến bộ trong tương lai. Nếu khoa học bám chặt những hiểu biết của mình, không chịu mở lòng ra để tiếp tục khám phá về những đối tượng mà mình đã từng đưa ra nhận xét thì đó là một nền khoa học cũ kỹ, lạc hậu và đầy nguy hiểm.

Trên thực tế khoa học cũng đang cố gắng ngày đêm để không ngừng cung cấp cho con người những hiểu biết về bản chất thật của vạn vật, nhưng số lượng vẫn còn quá ít so với những gì đang hiện hữu trong vũ trụ bao la này. Nghĩa là ta vẫn còn phải chịu vướng kẹt vào vô số cái nhìn sai lầm về thế giới vật chất chung quanh mỗi ngày.

Trái tim con người còn kỳ bí và mênh mông hơn cả vũ trụ, nếu không có một công trình nghiên cứu miệt mài và tinh xảo hơn cả khoa học thì làm sao ta có thể thông đạt? Những dòng cảm xúc tuôn chảy bất tận, những ngõ ngách tâm ý sâu kín hay những khúc mắc chập chùng trong nhận thức luôn tạo nên những hành động bất ngờ mà ta hoàn toàn không chủ động được. Tại vì ta không hiểu biết bao nhiêu về chúng cả. Mà trái tim của ta thì ta phải tự tìm tòi khám phá chứ đâu thể trông mong vào công trình nghiên cứu nào của ai khác. Một khi ta vẫn chưa hiểu thấu được chính mình thì ta sẽ không bao giờ hiểu thấu được kẻ khác. Ước muốn đó chỉ là ảo tưởng.

Vậy mà ta vẫn thường hay tuyên bố những câu xanh rờn: Ta đã biết hết, đã hiểu hết rồi! Tại vì ta luôn có thói quen nhìn mọi thứ bằng kinh nghiệm có sẵn. Ta lười biếng quan sát bằng tất cả sự khám phá về một vấn đề hay một đôi tượng trong giờ phút hiện tại, bởi ta nghĩ mình đã từng có kiến thức và trải nghiệm về chuyện ấy, nhìn sơ qua là có thể biết ngay. Thái độ chấp chặt định kiến của ta đã khóa kín cánh cửa nhận thức, vì lẽ đó mà không biết bao nhiêu lần trong cuộc đời ta đã có những phán xét sai lầm đáng tiếc.

Trong khi bản chất của mọi sự mọi vật luôn vận hành biến đổi không ngừng, không có cái nào hoàn toàn giống cái nào, cái trước cũng không bao giờ giữ nguyên phẩm chất như cái sau. Nó có thể tươi tốt hơn, cũng có thể héo tàn hơn. Chỉ có con mắt chưa vẩn đục, nhìn như chưa từng nhìn thấy lần nào, bằng tất cả sự tinh khiết trong nhận thức thì ta mới có thể tiếp xúc đươc sự thật về đối tượng ấy ngay bây giờ và ở đây.

Còn nhớ câu chuyện của thiếu phụ Nam Xương. Khi chàng Trương từ chiến trận trở về đã không được đứa con công nhận là cha, vì nó được biết cha của nó chỉ xuất hiện trên vách nhà vào ban đêm. Trong cơn cảm xúc hờn ghen, chàng Trương đã không chịu hỏi han hay lắng nghe một lời giải thích tận tường của vợ.
Chàng đã không sử dụng được con mắt trong để nhìn vào người vợ với những nỗi vất vả khổ đau và chung thủy trong những ngày nuôi con trong chiếc bóng. Chàng đã tin lời người khác, mà đó lại là kiến thức của đứa bé thơ. Để rồi chàng phải nhận lấy kết cục bi thương sau những phán xét sai lầm của mình, người vợ đa nhảy xuống sông tự vẩn như để rửa sạch oan ức cho chính mình và cả trái tim mù quáng của người bạn đời chăn gối.

Tổ tiên ta đã từng nhắc nhở “Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học”. Khi nào cái hiểu biết hay kinh nghiêm của ta còn hạn chế thì ta vẫn phải mở lòng ra để học hỏi suốt đời. Lắng nghe, quan sát, khám phá, thắc mắc đều là những hành động tích cực cần phải có của một người không bị kẹt vào những kiến thức mà mình cho là đu. Đâu phải chuyện gì mình cũng biết, đâu phải cái gì mình cũng thấy được nguồn cơn. Thông minh nhạy bén mà thiếu sự tỉnh táo và sâu sắc thì nó sẽ trở thành năng lực nguy hại, đẩy ta ra khỏi cái nhìn đúng đắn về thực tại.

Kinh nghiệm vốn rất hữu ích nếu ta biết dùng nó đúng lúc đúng nơi và cả sự chọn lọc tinh tế nữa. Nhưng ta không làm được điều đó. Vì bản ngã ích kỷ mà ta luôn có khuynh hướng áp đặt vào đối tượng đang rất mới trong giờ phut hiện tại bằng những gì mình đã rút tỉa được ở đối tượng khác trong quá khứ. Đặc biệt trong tình yêu luôn cần đến cái nhìn trong suốt ấy, hãy yêu như chưa yêu lần nào, thì ta mới tiếp xúc trọn vẹn được con người đang có măt bên ta hôm nay. Ta đừng để những vết thương quá khứ làm trở ngại công trình khám phá và hòa nhập giữa ta và con người đang hiện hữu. Ta sẽ không bao giờ có được họ.

Tất nhiên bản năng tự vệ đề phòng là cần thiết, nhưng nêu đi quá xa thì nó sẽ trở thành nghi kỵ và hiểu lầm. Người yếu đuối, thiếu tự tin, chỉ đặt quyền lợi của mình lên trên mọi liên hệ nên lúc nào cũng có thái độ phòng thủ, lúc nào cũng nghĩ rằng người kia sẽ phản bội hay hãm hại mình. Chính trí tưởng tượng phong phú kết hợp với cái tôi nhút nhát đã dựng lên trong tâm ta những hình ảnh sai lệch về người kia. Một cử chỉ hay lời nói bất cẩn của người kia cũng dễ dàng trở thành bản án chung thân mà ta trao cho họ.

Dù người kia từng mắc phạm sai lầm, nhưng trong giây phút hiện tại này đây họ đã hoàn toàn chuyển hóa, đứng trước ta đó là một con người không còn chút tì vết lỗi lầm. Nhưng ta có nhìn thấy họ như là họ đang là không? Hay những hình ảnh xấu xa mà ta có về họ vẫn còn in khắc nguyên vẹn trong tâm. Như vậy ta sẽ không thể ghi nhận và sẽ đánh mất họ. Một người cố ngoi lên từ vũng lầy mà không được đón nhận ít nhất từ đôi mắt tin tưởng của người thương yêu thì còn đâu nghị lực để mà đi tới chỗ hoàn thiện.

Ở bên Tây trong các phòng bán thuốc của bệnh viện người ta hay treo câu “Ngay cả khi bạn đã chắc rồi, thì cũng xin vui lòng kiểm tra lại một lần nữa”. Một liều thuốc lầm lẫn có thể đưa người ta lập tức đi vào cõi chết. Cho nên ta phải rất cẩn trọng trong khi đưa ra lời phán xét về một vấn đề hay một đối tượng mà mình chưa hiểu rõ sự thật. Nếu cần ta hãy dan ba chữ “Có chắc không?” thật lớn ngay chỗ làm việc hay cắt thành một mẫu giấy nhỏ bỏ ba chữ ấy vào trong túi, để trước khi mở miệng phán xét thì ta lấy ra đọc như niệm thần chú mà không dễ dàng sập vào bẫy của nhận thức sai lầm.

Nhiều lần luyện tập dừng lại để nhìn rõ vào đối tượng trước khi phán xét sẽ giúp ta có cái nhìn đúng đắn hơn. Nếu ta đã dùng con mắt không thành kiến của mình để nhìn mà vẫn không thấy được sự thật thì hãy tìm cách nhờ bên kia giúp đỡ. Ta phải sẵn sàng lắng nghe người kia bằng tất cả sự chú tâm và thành khẩn thì mới hiểu được những góc khuất trong tâm hồn của họ. Chừng ấy ta sẽ không còn lên án hay buộc tội nữa, trái lại ta sẽ có thái độ cảm thông và thương xót.
Cho nên một người vững chãi sẽ không bao giờ căn cứ trên vài hành động bâng quơ hay vài thông tin chưa rõ ràng mà vội vàng kết luận một điều gì. Có khi người kia hành xử như vậy cũng vì hoàn cảnh bất đắc dĩ hay vì một mục đích cao cả nào đó mà họ chưa có cơ hội để trình bày cho ta rõ. Hãy thực tập im lặng chờ đợi và không rời sự quan sát. Khi hai tâm hồn tự tìm tới để hiểu nhau mà không cần phải dùng tới ngôn từ để giải thích hay chất vấn thì nó mới là đỉnh cao một của tình cảm linh thiêng và bền vững.

Rút kinh nghiệm từ những lần phán xét sai lầm đã chôn ta vào những vũng lầy đen tối, ta hãy khôn ngoan mỗi khi mở lời nhận xét: “Tôi thấy như thế này không biết có đúng không?” hay “Đó là suy nghĩ của tôi, nếu thấy có chỗ nào sai sót thì xin nói cho tôi biết, tôi rất biết ơn”. Đừng vì tự ái hay tổn thương mà ta tự đóng bít lối thoát cho mình bằng những lời tuyên bố chắc ăn như đinh đóng cột. Bởi hiểu biết của ta vẫn chưa đủ lớn thì nhận xét sẽ mãi còn sai.

Một trong những điều kiện căn bản của hạnh phúc là ta phải hiểu được bản chất thật của chính mình. Hãy buông bỏ bớt những bận rộn lo toan trong lối sống tích góp vật chất và danh dự, để lòng thanh thản và bình an mà trở về tìm hiểu chính mình để vén lên những bức màn định kiến đang che phủ những góc sáng trong tâm hồn. Ở đó ta sẽ thấy mình rất khác, một con người chân thật sau những tấn tuồng đời đầy kịch tính.

Đừng vội vàng phát xét
Nhận thức hay sai lầm
Tập lắng nghe, ái ngữ
May ra lòng hiểu lòng
Tặng nhat_tam và ACE!

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: NGƯỜI HÁT RONG
Đã gửi: Thứ 5 15/12/11 15:17 

NGƯỜI HÁT RONG

Sau đây DIỆU ĐỊNH sẽ kể một câu chuyện đượm đầy khổ của trần gian .Những nhân vật này tự DIỆU ĐỊNH đặt để dễ gọi nhân vật trong cốt truyện.

-Có một đôi nam ,nữ tuổi vừa tròn đôi mươi ,người nữ này thật xinh xắn dễ thương tên là TRANG ,người nam này tên là THANH ,hai người yêu nhau ,quen nhau đã được hai năm ,một ngày kia TRANG cho THANH biết cha của mình quyết định gã TRANG cho một tên triệu phú làng kế bên .
Hai người thật buồn bã ,khi nghe tin này như sét đánh ngang tai ,THANH cương quyết đến nhà TRANG để cầu hôn ,khi đến nơi người cha của TRANG hỏi :
-Cậu là ai ? tên gì?ở đâu ?con cái nhà ai?đến đây cầu hôn con tui .
Lúc này đây THANH run lên như cầy sấy ,trời thì nắng nóng ,người thì run ,mồ hôi thi nhau rơi lã chả ,ướt cả áo ,THANH ấp úng nói:
-Dạ ! con tên là…THANH..dạ…ạ..con mồ côi cha mẹ ,được người hát rong lượm về nuôi ,rồi đặt cho con tên THANH…
Nghe đến làm người hát rong thì cha của TRANG không bằng lòng nhưng cũng nói khéo,:
-Cậu muốn cưới con gái tui phải có tiền làm lễ cưới ,một đôi bông ,và cặp nhẫn cưới ,tệ lắm cũng phải có miếng đất cắm dùi ,và một căn nhà lá nho nhỏ để ở ,khi nào cậu đủ tiền thì quay lại tui gã nó cho .
Nghe vậy THANH mừng quá mới nói :
-Dù sao con cũng ko còn cha mẹ ,nếu bác đã hứa thì con làm sẽ gởi tiền cho bác giữ ,khi nào đủ tiền thì làm lễ cưới .
Cha của TRANG tỏ ra làm bộ áy náy ,nhưng trong lòng thật là mừng ,vì ông ta tính lợi dụng tiền này để mở cửa hàng ,rồi để cất nhà ,và sắm sửa trong nhà ,nghỉ xong ông quay qua nói với THANH .
Ừ để bác giữ cho ,thì bảo đảm hơn ha!chứ để con giữ ,không bảo đảm đâu,vì con đi khắp nơi mà ,nhưng bao lâu con gởi .
THANH rút trong túi ra 20đ trao cho cha của TRANG ,trong thời đó 20đ bằng 1 tháng lương gian nan khổ ,
Vừa trao tiền THANH vừa nói :dạ con gởi trước 20đ cứ nữa năm con gởi một lần ,nếu lâu là 1 năm con quay lại ,có khi đi xa quá 2 năm con đáo lại gởi cho bác .
Khi đưa tiền xong là THANH quay lưng đi theo phái đoàn người hát rong ,ở đây cha của TRANG vẫn tiếp tục làm mọi nghi lễ gã con gái ,TRANG lúc đó khóc tức tửi đau khổ vô cùng ,nhưng ko biết phải làm sao.
Được 6 tháng THANH quay về và gởi tiếp tiền cho cha TRANG ,lại muốn gặp TRANG thì ông cha của TRANG nói:chưa đủ tiền gặp có ích gì và ông để TRANG đứng trong phòng ,còn THANH chỉ được ngó qua cửa sổ.
Một năm lại đến ông gã hẳn TRANG cho nhà triệu phú luôn ,trong khi đó THANH cuối đầu làm không còn biết thời gian hay năm tháng .
Lần nào ghé cũng trao tiền ,hỏi đủ chưa?thì cha của TRANG nói :vừa rồi TRANG bịnh nên đưa vào bịnh viện ,nào là sắp đồ tết ,nào là nhà dột phải sửa v..v tất cả mọi chi tiêu đều làm gánh nặng cho THANH .
Có khi kéo dài vài ba năm THANH mới về đến khi thấy THANH tóc rối bơ phờ ,áo quần tả tơi ,kiệt sức không thể đứng nổi ,người cha của TRANG mới nói :
-Bác đã gã TRANG cho nhà phú hộ xa ,vì nợ nần nên đành gã ,
THANH như người mất hồn lão đảo ,và hỏi:
-Hiện TRANG ở đâu?con đi tìm .
Cha của TRANG nói :-nó đang sống hạnh phúc đến đó làm gì?
Thanh dường như không nghe gì hết ,bước đi lão đảo về phía ngôi làng kế để hỏi tung tích TRANG.
Và hỏi ,hỏi THANH trở nên khờ dại ,người đi đường thấy thương quá mới cho thức ăn ,thức uống ,có hôm THANH lăn đùng ra giữa đồng trống ngủ ,người ta đem tấm bạc,ra che mưa .
Thời gian trôi qua ,người ta quen với hình dáng một ông lão tóc bạc phơ thường ngồi góc phố gọi tên TRANG .
Một hôm ông lão được dân làng cho mùng mền nằm ,hôm đó ông lão nói : Nếu tôi chết các người làm ơn chôn tôi cạnh đường đi ,làm giúp cho một mộ bia ghi tên……THANH ,và hàng chữ mãi mãi yêu em là…….TRANG .
Trong người ông chỉ còn vài đồng trao lại cho người nào có tấm lòng cao thượng uy tín trong làng đó.
Tưởng nói vậy chứ ông lão chắc không có gì ,nào ngờ sáng hôm sau ra thăm ông lão ,thì ông lão đã ra đi tự lúc nào .
Dân làng làm đúng y lời nói ,đem ông ra cạnh con đường ông chỉ chôn ông làm mộ bia ghi y như vậy .
Thời gian khá lâu cỏ mọc thỉnh thoảng có người hảo tâm đắm mộ cho ông ,vì cảm kích lòng chung thủy .
Một hôm một chiếc xe ngựa chạy ngang qua bổng xe nghiêng xúc bánh ,một bà lão rời khỏi xe ,nhìn quanh ngắm khung cảnh thì bà giật thót tim khi nhìn thấy mộ bia ,bà bước đến ,nhìn rồi rơi dòng nước mắt .

Dẫu năm tháng trôi qua tóc đã bạc nhưng bà vẫn giữ được đôi nét của tuổi thanh xuân ,bà lặn lội hỏi những người xung quanh ,được mọi người kể lại chuyện của ông lão ,TRANG biết mình là người phụ tình ,bao trùm tội lỗi ,vừa xấu hổ lương tâm vừa đau khổ ,ký ức luôn quay về ,và TRANG tắt thở sau 1THÁNG .

Năm tháng trôi qua như con thoi ,con người cũng biến đổi ,thường hay chấp mù quán những thứ ko thể nắm bắt .Tuổi thanh xuân đi qua nhưng người hát rong đó vẫn nghỉ người yêu của mình vẫn trẻ vẫn đẹp đến lúc hơi đã tàn ,sức đã kiệt chợt tỉnh thấy đời người đã vội đi qua .Và mình nằm xuống chỉ còn một nắm xương tàn ko ai khóc cho một người vì quá mù quáng chết vì tình yêu đã mất

CƯ SĨ DIỆU ĐỊNH ỨNG BÚT

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: TU TẬP PHÁP NHẪN TRÊN DIỄN ĐÀN
Đã gửi: Thứ 5 15/12/11 11:12 

COLONY đọc thấy bài này của 1 đạo hữu trên diễn đàn rất hay & đúng với tâm nguyện, nay xin post qua bên này mượn lời chia sẽ cùng các đạo hữu.

Là Phật Tử sinh hoạt trên diễn đàn, chúng ta nên trò chuyện với tâm của mình hoàn toàn thanh tịnh. Trao đổi học thuật. Đừng nên tranh đấu hơn thua. Đức Phật có nói: "Chư sở vật tượng, danh vi nhứt thiết pháp". Đó là bao nhiêu vật tượng hết thảy, đều gọi là tất cả pháp

"Pháp" có 3 loại
1. Hữu vi pháp: các thứ (sắc pháp) mà bạn có thể thấy, biết
2. Vô vi pháp: các thứ không thấy, như hương vị âm thanh (thọ tưởng hành)
3. Không hữu vi hay vô vi pháp: các thứ không thấy và không thể thọ tưởng hành. "Thức" là những kỷ niệm trong quá khứ
Trong bài trước, tôi có viết về "Ưng vô sở trụ". Ưng vô sở trụ tức là không có nơi chỗ nào nhứt định cả. Nó là vô sanh vô diệt không có tướng dạng. Nó không phải là hữu vi pháp hay vô vi pháp.

Hôm nay tôi viết ra bài "Vô Sanh Pháp Nhẫn", để nhắc nhở, nhắn riêng cho bản thân, nhắn chung cho các huynh, tỷ

Vô Sanh là thứ không có sanh không có diệt
Nhẫn là nhẫn nhục.
Pháp Nhẫn là pháp nhẫn nhục còn gọi là sân pháp cho các buồn vui sướng khổ thương khét phải trái quấy thấp cao, vvv... Khi sinh hoạt trên diễn đàn, người Phật Tử hiểu đạo phải quán sát cái "SÂN PHÁP" như thế nào? Quý vị nên tuần tự quán sát nó như vậy

Khi quý vị viết một đề tài, quý vị thường bị các bạn khác trả lời và cảm ơn bài viết của quý vị. Đôi khi các bài trả lời không được tế nhị, làm cho quý vị nổi "SÂN" lên. Trước khi đọc bài trả lời, tâm của quý vị hoàn toàn thanh tịnh, trống trơn, không cảm nhận có một chúc tình cảm gì khác lạ. Lúc đó tâm của quý vị trống vắng như hư không. Đến khi đọc bài trả lời, cái "sân" (#1) ấy tự nhiên khởi lên liền. Cái sân đó ở đâu, nó nằm ngay chính tại tâm của quý vị
Lúc đó quý vị muốn đánh vài câu trả lời ngay lập tức. Lúc đó quý vị phải bình tỉnh và suy nghĩ lại cái sân của mình:

- Cái sân của quý vị hiện đang có không có tự thể, tức là cái sân không có ngã. Cái sân đó chỉ là do nhân duyên (bài viết trả lời của thành viên khác) đưa đến, rồi hoà với cái tâm mà sanh ra cái sân
- Cái sân đó không phải từ nơi phương trời nào mà đến
- Khi bình tĩnh lại, cái sân nó đã bị quý vị diệt đi. Vậy cái sân nó đi đâu. Nó cũng chẳng đi về phương trời nào cả.
- Như vậy thì cái sân của quý vị không từ nơi nào đến, và cũng không có chỗ về. Như vậy quý vị thấy rõ ràng, cái sân từ nơi tâm của quý vị mà sanh ra, rồi diệt cũng ở ngay chính trong tâm của quý vị

- Khi cái sân đã diệt rồi, cái sân đó mất hẳn. Cho đến vài tiếng sau, có một thành viên khác post thêm một lời trả lời không được mấy tế nhị. Trong tâm của quý vị lại có thêm một cái "Sân" (#2) khác hiện ra.

Lúc nầy quý vị thường nghĩ rằng, ta đã nhịn một bài viết chỉ trích rồi, nay lại thêm một bài post khác chỉ trích. Ta không còn chịu nhẫn nữa. Ta phải kiềm chế như thế nào? Quý vị nên quán cái sân đó như thế nào ?

Quý vị nên nhớ là cái nhân duyên đưa đến có phần liên hệ, nhưng cái "Sân #1" và cái "Sân #2" hoàn toàn không có liên hệ. Hai cái "Sân" không có biết gì nhau hết. Nó không có hẹn hò nhau. Cái "Sân #1" không có nói với cái "Sân #2" rằng: "Nè ta sanh ra trước rồi vài tiếng nữa ngươi sanh ra sau nhe". Hay nói rằng: "Nè ra diệt trước rồi, người sẽ diệt sau nhe". Và cuối cùng nói: "Nè, sau khi chúng mình bị diệt rồi, ta và ngươi sẽ gặp nhau tại một post khác hay trong 10 phương hư không nhe". Muốn tu "pháp nhẫn" thì quý vị nên biết rằng các sân trước không biết không thấy cái sân pháp sau. Chúng nó cũng không bao giờ hẹn hò nhau. Ta sanh trước và ta sẽ diệt trước. Ngươi sanh sau thì sẽ diệt sau. Những cái sân không có bao giờ hẹn hò gặp lại nhau cả.

Có nghĩa là vô sanh, vô diệt và vô tịch. Tất cả các sân từ nơi tâm sanh ra và khi diệt rồi thì cũng diệt ngay ở tại trong tâm. Sanh ra nơi nào thì quý vị diệt ngay ở nơi đó. Quý vị sẽ hiểu được. Ngoài tâm không có sân, ngoài sân không tâm. Tức là các pháp đều ở trong tâm mà sanh ra, và không có cái pháp nào vượt ra khỏi ngoài tâm mà có. Khi cái sân được sanh ra thì cái sân đó không có nơi đến và khi quý vị diệt cái sân đó rồi thì cái sân đó chẳng có đi về đâu cả. Vì nó không có phương sở cố định, nên nó là vô sở trụ. Mà đã là vô sở trụ thì tức là cái sân vô hình tướng, vô sanh diệt, chẳng đến chẳng đi. Vậy nó là thường trú, mà thường trú ấy tức là giải thoát. Và giải thoát tức "thị chư pháp bất sanh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, bất tăng, bất giảm.

Nếu quý vị quán cái sân như thế thì đó là quý vị đang chánh quán. Khi quý vị sinh hoạt trên diễn đàn và quý vị quán biết được như thế, hiểu được như thế, ngộ được như thế, chứng được như thế, quý vị sẽ chứng được pháp "Vô Sanh Pháp Nhẫn"

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 6 16/12/11 10:08 

Y PHÁP BẤT Y NHÂN : Nghĩa là y theo giáo pháp, chẳng y theo người. Theo cách giải thích thông thường, Phật pháp là chân lý, quý giá và khó gặp, vì thế không nên đối chiếu, tỵ hiềm nơi tư cách người nói pháp để rồi bỏ lỡ cơ hội nghe pháp, tự thân mất sự lợi lạc. Cứ y theo giáo pháp của Phật mà tu hành, người nói ra giáo pháp ấy tốt hay xấu không quan trọng. Tuy nhiên, kinh Đại Bát Niết Bàn nói cụ thể hơn về vấn đề này, y pháp bất y nhân có nghĩa là y chỉ vào Pháp tánh tức Phật tánh, Như Lai vì pháp tánh thường trụ, không y chỉ vào người (nhân) vì là hữu vi tức vô thường, sanh diệt.

Y NGHĨA BẤT Y NGỮ : Nghĩa là y theo nghĩa lý, không y theo ngôn ngữ văn tự. Phật thuyết pháp với ý nghĩa sâu xa nhằm biểu đạt và thể nhập chân lý. Ngôn ngữ, văn tự chỉ là công cụ diễn đạt Trung đạo đệ nhất nghĩa, giúp người tu nhận ra chân lý để hành trì và thân chứng, bởi thế không nên bám víu và quá cố chấp vào văn tự, vì “Ngôn dĩ tải đạo” mà thôi.

Y TRÍ BẤT Y THỨC : Nghĩa là y theo trí tuệ, không y theo vọng thức phân biệt. Chỉ có trí tuệ mới nhận chân được chân lý, thực tại còn vọng thức là thấy biết theo nghiệp, có tính tương đối và đa phần sai lầm. Chỉ có trí tuệ mới đầy đủ công năng quét sạch phiền não, thanh tịnh ba nghiệp. Còn thức dẫu thông minh, nhạy bén và lanh lợi đến đâu đi nữa cũng là sanh diệt, hư vọng và không đủ sức giác quán để chuyển hóa, diệt trừ phiền não. Vì vậy, “Duy tuệ thị nghiệp” chính là phương châm tu học của hàng đệ tử Phật.

Y LIỄU NGHĨA KINH BẤT Y BẤT LIỄU NGHĨA KINH : Nghĩa là y theo các kinh điển liễu nghĩa, chẳng y theo các kinh điển không liễu nghĩa. Theo quan điểm của Phật giáo Bắc truyền, kinh điển được Phật tuyên thuyết tùy căn cơ chúng sanh nên có cao thấp, khác biệt. Dù mục tiêu cứu cánh vẫn là giải thoát sanh tử, song trên tinh thần phương tiện thì những kinh điển thuyết minh về con đường thể nhập Nhân thừa, Thiên thừa v.v… được gọi là kinh bất liễu nghĩa (chưa nói hết ý nghĩa thâm diệu, toàn triệt của giáo pháp). Những kinh điển chỉ thẳng đến quả vị giải thoát viên mãn (Phật quả) là kinh liễu nghĩa. Người tu hướng về Vô thượng Bồ đề, tất nhiên phải y cứ vào kinh liễu nghĩa để hành trì nhằm thành tựu giác ngộ rốt ráo, thành Phật.

Việc ứng dụng giáo lý Tứ y vào trong thực tiễn tu tập cực kỳ quan trọng. Chính giáo lý Tứ y đã vạch ra những yếu tố quan trọng cần phải nương tựa, y theo và những vấn đề không nên y cứ, nhằm vượt qua hết thảy chướng ngại để thành tựu Phật quả. Mặt khác, giáo lý Tứ y là một phương tiện thù thắng giúp cho người tu vận dụng giáo pháp một cách thông minh, linh động và nhuần nhuyễn đồng thời khai thác hết những tinh túy, đặc sắc của giáo lý để ứng dụng tu tập. Giáo lý Tứ y cũng chỉ là một phương tiện trong vô vàn phương tiện khác của giáo pháp, vì thế khi ứng dụng giáo lý Tứ y cũng cần sự linh hoạt, nhất là cần phải hiểu một cách chính xác vì :

Y KINH GIẢI NGHĨA TAM THẾ PHẬT OAN
LY KINH NHẤT TỰ TỨC ĐỒNG MA THUYẾT

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: ẤM ÁP TÌNH NGƯỜI
Đã gửi: Chủ nhật 18/12/11 23:47 

ẤM ÁP TÌNH NGƯỜI

Con người vốn là một tế bào nhỏ của xã hội, nên con người phải sống tương quan với ai đó. Hơi ấm tình người. Một thái độ thân tình, một cử chỉ chia sẻ, một lời nói thân thương, đem lại cho chúng ta sự ấm áp thật sự, hơn mọi thứ lò sưởi, áo ấm hàng ngày.

Ấm áp không phải khi ngồi bên bếp lửa
mà là bên cạnh người mà bạn thương yêu !

Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo ấm mà là khi bạn
đang đứng trước gió lạnh từ phía sau có ai đó khoác lên bạn một tấm áo.

Ấm áp không biểu lộ qua lời nói "ấm quá"
mà là khi có tiếng thì thầm bên tai : "Có lạnh lắm không ?".

Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa
mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.

Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len,
mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.

Chúc mọi người mỗi ngày đều tốt đẹp hơn ngày hôm qua và chúng ta hãy cùng nhau chung sức mang một chút ấm áp tình người lên vùng địa đầu cực bắc Hà Giang cho các em học sinh đang từng ngày chống chọi với cái lạnh của mảnh đất cao nguyên đá các bạn nhé..

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: THẾ NÀO LÀ TÌNH BẠN CHÂN THÀNH
Đã gửi: Thứ 2 19/12/11 22:24 

THẾ NÀO LÀ TÌNH BẠN CHÂN THÀNH ?

Trong cuộc sống, người ta có thể gặp gỡ và kết giao nhiều bạn bè. Những người bạn từ thuở thơ ấu thường là tình bạn vững bền kéo dài suốt cả đời người. Những người bạn vô thưởng vô phạt thường là những người cùng ta bù khú hoặc là những người cùng chia sẻ lợi ích với chúng ta…. Vậy làm sao để xác định một tình bạn chân thành ?

Một tình bạn chân thành là một tình bạn vững bền cho dù những thử thách của cuộc đời. Người ta có thể kết bạn ở bất kì độ tuổi nào. Đó là những người cùng chia sẻ những buồn vui với bạn. Đó là người mà bạn muốn thông báo đầu tiên khi con mình ra đời. Đó là người bạn muốn chia sẻ khi có tâm sự.

Người bạn chân thành là người giúp bạn sửa sai khi bạn mắc phải lỗi lầm, chúc mừng khi đạt thành tựu, cổ vũ khi bạn gặp thử thách, cảnh báo khi bạn đi quá xa, ở bên bạn khi cần. Đó là những đặc điểm của những người bạn. Có khi nào đó bạn trầm tư, tự đánh giá về những người bạn của mình, bạn sẽ cảm thấy ngạc nhiên vì những người bạn như vậy chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Tình bạn không bao giờ giới hạn ở giới tính, tuổi tác, giai cấp hay khoảng cách. Giữ trong lòng những suy nghĩ không hay về bạn bè không phải là một cách tốt để duy trì một tình bạn chân thành. Nghi ngờ nói những điều không có căn cứ sau lưng bạn mình lại càng là điều không nên làm.

Không ai hoàn hảo. Không ai có thể làm hài lòng tất cả mọi người. Vì nếu ai đó có những ý nghĩ tiêu cực về bạn mình, tình bạn đó khó có thể bền lâu.

Tiền bạc, ngoại hình, lợi ích, đó không phải là những thứ tạo ra một tình bạn vững bền. Sự chân thành mới là nền tảng vững chắc cho một tình bạn.

Hãy là chỗ dựa khi bạn cần. Hãy vững tin và chân thành để vượt qua những thử thách tình bạn.

Hãy cảm ơn cuộc đời đã tặng bạn món quà vô giá, đó là tình cảm chân thành từ một tình bạn thật sự.

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: CẦN CÓ MỘT NIỀM TIN
Đã gửi: Thứ 5 22/12/11 12:48 

CẦN CÓ MỘT NIỀM TIN

Chẳng ai trong chúng ta sống mà không có niềm tin, chỉ là niềm tin tồn tại như thế nào thôi. Bởi đây không phải thứ đồ vật có thể nhìn, sờ mó, cầm nắm, và dĩ nhiên càng không thể thấy được nó khi ta bao phủ mình một sự hoài nghi về chính bản thân, cũng như sự hoài nghi về cuộc sống.

Cuộc sống mang đến cho ta tất cả những gì nó muốn, chứ không phải những gì ta muốn, và dù muốn hay không ta cũng phải đón nhận những thứ cuộc sống gửi đến cho mình. Tuy nhiên, ta có quyền lựa chọn một cách, một thái độ để đón nhận. Gượng ép hay cởi mở với niềm tin yêu cuộc sống ?

Cuộc sống có bao giờ trơn tru, hoàn hảo, bằng phẳng với ai đó trong chúng ta đâu. Mỗi người có một nỗi niềm, tâm tư, khó khăn, trở ngại riêng và những nỗi đau không ai giống ai, nhưng sống với niềm tin giúp ta cảm thấy mọi thứ trở nên tốt hơn.

Khi những thử thách của cuộc sống làm ta đau đớn, ta sẽ tìm thấy sự an ủi cần thiết nơi những người thân, những người bạn, nhưng họ chỉ là người khơi dậy niềm tin nơi ta mà thôi. Chính ta mới là người nuôi dưỡng niềm tin, và làm cho niềm tin sống và tồn tại. Hãy nuôi dưỡng nó bằng sự nhẫn nại, kiên trì, ý chí kiên định, bằng nghị lực đủ lớn để cảm thấy ta có thể tiếp tục bước về phía trước, mà không tìm cho mình một ngã rẽ nào khác tiêu cực hơn.

Vì sao ta có hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, hai tay, hai chân? Nhưng chỉ có một cái đầu, một cái miệng và một trái tim. Ta sinh ra và có một hình hài như thế đều có ý nghĩa cả! Ta có hai con mắt bởi cuộc sống muốn ta nhìn, quan sát nhiều hơn và biết trân trọng những gì ta đang có.

Ta có hai cái tai, bởi ta cần phải lắng nghe nhiều hơn những âm thanh cuộc sống muốn gửi đến. Ta có hai lỗ mũi, để hít thở nhiều hơn và cảm ơn những gì cuộc sống đã ban tặng. Ta có hai cái tay, để làm việc, cầm nắm và trao tặng yêu thương cho mọi người. Ta có hai cái chân, để bước đi nhiều hơn, đến những nơi mà ta muốn, và rồi những bước chân đó sẽ cho ta biết đâu là bến đỗ cuộc đời mình.

Vậy tại sao ta có một cái đầu ? Một cái miệng ? Và một con tim ? Ta có một cái đầu, vì ta cần gom lại tất cả những gì đã thấy, đã nghe, đã làm, đã đi, quy tụ về làm một trong suy nghĩ của mình, để soi xét và phân tích tất cả mọi việc dưới ánh sáng của niềm tin. Ta có một cái miệng, chẳng phải ta cần nói ít lại những lời than vãn, trách móc, than phiền hơn đó sao ? Vì than vãn, trách móc, than phiền chỉ làm cho niềm tin của ta bị bào mòn, hoen rỉ, rạn nứt đi mà thôi. Trái tim chính là cái "kho" chứa đựng của tâm hồn, không cần phải có đến hai cái đâu, bởi con tim có thể lưu trữ tất cả những gì nó muốn và giới hạn là vô tận, là nơi cho niềm tin cư ngự và được che chắn trước những sóng gió của cuộc đời.

Vậy đấy ! Niềm tin là một ngôn từ hết sức đơn giản mà ai cũng có thể nói được, đọc được. Nhưng để có được niềm tin là một điều kỳ diệu mà mỗi người cần nỗ lực giành lấy. Niềm tin sẽ giúp ta đứng vững trước vòng xoáy cuộc đời và khi bạn có niềm tin bạn sẽ làm được những điều tưởng chừng không thể.

Hãy trân trọng niềm tin đang có nơi mình, và làm giàu giá trị của niềm tin, cũng như phát huy sức mạnh của niềm tin bằng những hành động cụ thể bạn nhé !

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG
Đã gửi: Thứ 5 22/12/11 12:36 

CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG

Cần có tấm lòng... Chợt nghĩ ra có bao nhiêu người sống, sống mà có tấm lòng ? Họ đeo cho mình một tấm mặt nạ bằng thủy tinh, chỉ cần rơi nhẹ một cái, chiếc mặt nạ sẽ không còn hoàn hảo như xưa. Ai biết được sự quan tâm của họ là một cái mặt nạ, hay là tấm lòng thực sự sau chiếc mặt nạ đó ?

Sống trên đời cần có một tấm lòng. Sống trong xã hội này cũng cần có một tấm lòng. Dù sống trong một cuộc sống nghèo nàn, đau khổ vẫn phải có tấm lòng. Dù phải sống trong một môi trường phức tạp vẫn phải có tấm lòng. Để làm gì ?

Để làm gì bạn biết không ? Để gió cuốn đi, cuốn đi mãi.

Gió sẽ cuốn đi thôi. Gió sẽ cuốn đi mà thôi. Vậy có tấm lòng để làm gì, nếu sau đó, gió sẽ cuốn bay đi ?

Sống trên đời cần có một tấm lòng.. chỉ để gió cuốn đi. Gió cuốn đi, nhưng kết quả vẫn để lại, những gì tấm lòng đó mang lại, vẫn được giữ nguyên. Sống trên đời cần có một tấm lòng, chỉ để ta được bình yên, để tâm hồn được thanh thản, để mọi thứ được rửa sạch. Tấm lòng khiến người ta hạnh phúc, khiến người ta vui vẻ. Có thể mang một tấm lòng trong người sẽ gặp nhiều rắc rối, nhưng những rắc rối đó, không nặng bằng mặc cảm bạn ơi.

Sống trên đời cần có tấm lòng, không phải để được đền ơn đáp nghĩa, không phải để được tiền, để được lợi, chỉ để nghe được tiếng gió thổi khẽ, chỉ để nghe được cõi lòng của người khác.

Sống có tấm lòng, dễ bị tổn thương, dễ bị hại. Vậy nhưng vẫn cần một tấm lòng, để không làm người khác tổn thương, để không hại ai.

Sống trên đời cần có tấm lòng, để nhìn lên bầu trời xanh, nhìn lên dải lụa trắng, nhìn lên những tia nắng chói chang, để nhìn xuống làn nước tinh khiết, và mỉm cười.

Sống trên đời cần có tấm lòng, để khi mình chết, mọi người khóc và ta cười.
Sống trên đời cần có tấm lòng để ta biết được vì sao hạt thóc lại nhọn hai đầu.

Gió cuốn đi, nhưng còn mãi...

Ừ nhỉ, người sống với người như thế nào ? Mình sống với người như thế nào ? Người sống với mình như thế nào ? Câu trả lời đó ở bạn hay ở tôi hay nó nằm ngay trong chính dòng đời miết mải.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: HÃY RỘNG MỞ TẤM LÒNG
Đã gửi: Thứ 7 24/12/11 14:04 

HÃY RỘNG MỞ TẤM LÒNG

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta tự tạo ra những phạm vi, giới hạn của tình thương.Ví dụ như ta chỉ có thế chia sẻ giúp đỡ hay hướng dẫn người này chứ người khác thì không. Chính những điều này đôi khi làm cho người xung quanh cảm thấy buồn và có cảm giác không tốt về ta.Thậm chí đôi khi sự phân biệt đối xử như vậy còn gây nên những điều hết sức đáng buồn và đáng tiếc.

Tại sao khi gặp cảnh người ăn xin chúng ta lại tỏ ra thờ ơ, khó chịu hơn là cảm thương ?
Trong xã hội có muôn vàn thứ nghề, thiên biến vạn hóa các thứ nghề khác nhau giúp con người kiếm tiền để sinh tồn và phát triển. Khi mà ranh giới giữa việc ăn xin thật và ăn xin giả rất mong manh thì ăn xin vẫn tồn tại như một thứ nghề.

Khi con người không còn khả năng lao động bởi họ thiếu đi một phần cơ thể, hay bởi họ không còn nơi nương tựa và khi họ không còn sức khỏe để làm một nghề nào trong xã hội nhằm duy trì cuộc sống họ phải đi ăn xin, nói cách khác họ kiếm ăn trên tình thương và lòng trắc ẩn của con người.

Thật đáng thương khi gặp một cụ già chỉ còn da bọc xương không có lấy một manh áo ấm, chìa đôi bàn tay gân guốc, đen đúa lẩy bẩy xin những hào tiền lẻ của đồng loại, cũng đáng thương lắm chứ khi chứng kiến người ta thiếu đi đôi chân, thiếu đi đôi bàn tay lê lết bò toài trên mặt đường, trên rác rưởi...và thật đáng thương biết bao khi gặp những em bé đang ở cái tuổi được ăn được mặc, được vỗ về lại lang thang vỉa hè góc phố, nhòm ngó bên những quán ăn chờ đợi thứ đồ ăn rơi vãi, ánh mắt của sự đói khát, ánh mắt đầy van lơn và cầu khẩn.

Tôi nghĩ rằng không ai sung sướng gì khi phải đi xin sỏ một cái gì đó, đặc biệt là xin miếng ăn. Người đi xin mong muốn nhận được sự cảm thương của người cho, có người cho không nói gì lẳng lặng mà cho. Có người cho thì xuýt xoa “Rõ khổ” có người cũng cho nhưng theo cái kiểu mà chỉ một lần thôi ta thử thả mình vào tâm trạng của kẻ đi xin, có lẽ mới cảm nhận được cái gọi là tủi nhục. Một lần nọ tôi đã chứng kiến cảnh đám thanh niên kia dừng lại trước một người ăn xin hai chân teo tóp khòng khèo, lê trên lòng đường lô nhô sỏi đá, một người trong đám thanh niên kia rút cục tiền trong túi ra, anh ta rút một tờ 10 ngàn gì đó rối anh vân vê nó, anh ta ngửi nó, rồi cầm tờ tiền đưa đi đưa lại vào mặt người ăn xin cùng với thái độ khinh bỉ và đám thanh niên cười hô hố với nhau, cười trên đau khổ của kẻ ăn mày, rồi anh ta cũng thả tờ tiền vào cái ca nhựa méo mó và nhem nhuốc của người ăn xin kia, cái cách anh ta bố thí là một trò tiêu khiển bán dẻ lòng nhân ái vốn có của con người.

Và một lần gặp cô cháu nhỏ của tôi. Cháu nước mắt ngắn dài, cháu khóc không phải vì bị mẹ mắng, không phải vì điểm kém mà nhỏ khóc vì khi sớm chứng kiến cảnh hai chị em đi xin. Người chị cõng đứa em dị tật ngây ngô đi qua các bàn ăn sáng xin tiền hay xin một thứ gì đó, cái mà người chị nhận được là những lời xua đuổi, những cái nguýt mắt vô cảm. Rồi cũng có một ông to béo vẫy người chị lại.
Ông ta chìa đôi chân ra và nói: Mày lau sạch giầy cho tao thì tao cho ăn.
Người chị cõng đứa em để vào góc nhà và lau giầy cho ông to béo kia, thành quả mà ông to béo trả lại cho hai chị em là bát phở thừa ông ta dồn vào của máy bát bên cạnh. Người chị bê bát phở thừa thãi ra cho người em ngây ngô húp xì xụp bên xó nhà. Cháu của tôi khóc bởi cháu chưa đủ trải nghiệm để hiểu được lòng người và hành động của con người, những cái cháu học trong sách vở không giống với thực tế mà cháu gặp. Nước mắt của tình thương ở cháu chưa bị đánh mất như bao người.

Sự thực có biết bao mảnh đời đi xin vì những di chứng của chiến tranh để lại, của đói nghèo bệnh tật, họ bị dồn vào bước đường cùng phải đi xin, kiếm tìm lòng trắc ẩn của con người. Nhưng hình như trên thực tế khi gặp cảnh người ăn xin chúng ta lại tỏ ra thờ ơ, khó chịu hơn là cảm thương, mà chỉ thả lại những ánh mắt lạnh lùng, lảng tránh và những bước chân thật vội vã. Tại sao lại vậy ?

Một câu hỏi mà không thể có câu trả lời thích đáng.
Bởi không thể trách con người khi niềm tin của họ đã bị đánh mất, khi tình thương của họ bị lợi dụng, bị lừa trắng trợn vì những kẻ “ăn xin giả” chúng làm trò diễn kịch và giở những thủ đoạn thất đức chỉ nhằm múc đích moi tiền. Vô hình chung đã tạo cho chúng ta phản ứng tiêu cực với những hoàn cảnh thực sự cần đến sự cứu vớt của đồng loại.

“Giả và thật” hai mặt luôn tồn tại đòi hỏi chúng ta phải biết nhìn nhận đánh giá, đối với những hoàn cảnh ăn xin có nhiều cách để giúp đỡ hơn là cho. Các hoạt động giúp đỡ tập thể, có tổ chức của nhiều người, nhiều ngành đang là mô hình khá phổ biến tất cả hướng đến một xã hội không còn đói nghèo và văn minh hơn.

Hãy mở rộng lòng mình, biết rung động, bao dung hơn để khơi dậy tình yêu thương trong chính tâm hồn mình các bạn nhé !


 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: SỨC NẶNG CỦA LY NƯỚC
Đã gửi: Thứ 2 26/12/11 12:30 

SỨC NẶNG CỦA MỘT LY NƯỚC

Một giảng viên đang thuyết trình cho học viên của mình về cách chế ngự căng thẳng.
Ông giơ một cốc nước lên và hỏi học viên: Các em nghĩ ly nước này nặng bao nhiêu ?

Tùy thuộc vào việc tôi cầm nó trong bao lâu.
Nếu tôi cầm nó trong một phút thì không vấn đề gì.
Nếu tôi cầm nó trong một giờ, tay phải của tôi sẽ bị đau.
Nếu tôi cầm nó cả ngày, tôi sẽ phải đi cấp cứu mất.
Cùng là một trọng lượng, nhưng cầm nó càng lâu thì nó trở nên càng nặng.

Các em nên nhớ rằng đừng có lúc nào cũng mang gánh nặng lên vai mình, vì dù sớm hay muộn thì chúng ta cũng không thể tiếp tục mang nó được nữa, gánh nặng ấy sẽ càng ngày càng nặng thêm đấy.

Chúng ta phải biết quẳng gánh nặng qua một bên, nhờ vậy chúng ta mới có thể khoẻ khoắn để tiếp tục công việc của mình.

Đừng ôm khư khư gánh nặng vào thân. Nó sẽ bòn rút tất cả năng lượng thể chất, tinh thần và cả tình cảm của các em đấy!.

Sau khi đi làm về, hãy quẳng gánh nặng của công việc sang một bên đi. Đừng mang theo nó về nhà. Ngày mai mới hãy để ý tới nó!

Và đừng bao giờ tự mình ôm gánh nặng. Đừng vác cả thế giới lên vai. Các em không phải là siêu nhân. Các em chỉ là con người thôi. Chúng ta đều là con người cả.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 26/12/11 11:38 

NÉT ĐẸP LẠ VỚI LỄ CƯỚI TRÊN CHÙA

Lễ cưới trên chùa không phô trương, ồn ào. Người tới dự cùng nhau đến chùa, lạy Phật, nghe tụng kinh rồi cùng thưởng thức các món ăn chay thanh tịnh. Nhưng đám cưới trên chùa ngày càng được nhiều bạn trẻ quan tâm bởi ngoài mới lạ, tiết kiệm, còn đậm giá trị văn hoá tâm linh: Ấy là ngày cưới của đôi trẻ được chư Phật chứng kiến, được làm lễ Hằng thuận để cặp vợ chồng trẻ hiểu biết, làm tròn bổn phận khi lập gia đình.


Mong được Phật chứng kiến ngày trọng đại

Gần đây nhất, tại chùa Lý Triều Quốc Sư (quận Hoàn Kiếm - Hà Nội), đôi tân lang Kiều Việt Hà và tân nương Phan Thị Kim Ngân đã trang nghiêm tổ chức lễ cưới dưới sự chứng giám của Thượng tọa Thích Bảo Nghiêm, trụ trì chùa cùng quý thầy và toàn thể gia quyến, phật tử.
Theo hai bạn trẻ, đám cưới tổ chức trong chùa là nghi lễ mang ý nghĩa nhân văn và đạo đức tâm linh rất lớn trong ngày trọng đại của đời người. bản thân. Anh Kiều Việt Hà vui vẻ chia sẻ: "Cả hai gia đình đều theo đạo Phật. Chúng tôi hiểu khi về ở với nhau là đã có duyên vợ chồng. Nhưng mong được chư Phật gia hộ để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống”.

Nữ diễn viên hài nổi tiếng Thúy Nga đã tổ chức tại Thiền viện Thường Chiếu (Đồng Nai)cho biết: "Tôi ấn tượng nhất là khi trao nhẫn cho nhau trước sự chứng kiến của các sư thầy, chúng tôi nhận được lời giáo huấn ý nghĩa về đạo lý vợ chồng. Chiếc nhẫn chỉ là vật tượng trưng để biết người đó đã kết hôn nhưng sư thầy không chỉ trao chiếc nhẫn mà còn trao chữ nhẫn vào tim mỗi người để biết nhẫn nhịn mà sống bên nhau trọn đời", Thúy Nga tâm sự.Anh Lê Tuấn Đức, Giảng viên trường ĐH Sư phạm Hà Nội 1, đã tổ chức đám cưới của mình tại chùa Đình Quán (huyện Từ Liêm, Hà Nội) cho biết: "Lễ cưới ở chùa đã giúp tôi hiểu được ý nghĩa của đời sống lứa đôi trong tình thương yêu. Lời phát nguyện trước Tam Bảo có tác động rất lớn đến đời sống tâm linh của vợ chồng tôi”. Anh Nguyễn Xuân Thắng, 27 tuổi, đường Ngọc Thuỵ, Gia Lâm, Hà Nội cũng đã tổ chức đám cưới ở chùa Đình Quán (xã Phú Diễn, huyện Từ Liêm, Hà Nội) với mong muốn luôn có một gia đình tâm linh để giải tỏa những bộn bề lo toan của cuộc sống. Sau khi kết hôn, hàng tháng các cặp lại lên chùa để ôn lại những điều phát nguyện, những lời hứa trong lễ cưới để cùng nhau bước trên con đường đúng trong cuộc sống lứa đôi.

Nói chung, các bạn trẻ đã tổ chức cưới trên chùa cho rằng: Đối với cuộc sống hôn nhân không gì thiêng liêng bằng việc trong giây phút quan trọng nhất của hạnh phúc lứa đôi được quỳ dưới linh ảnh chư Phật, cùng phát nguyện sống trọn đời bên nhau. Việc tổ chức đám cưới ở chùa kết hợp được những nghi thức của nhà Phật với nét đẹp của đám cưới truyền thống, trở thành cầu nối giữa đạo và đời, hướng giới trẻ tới một gia đình tâm linh, gìn giữ đạo đức truyền thống của dân tộc, hạnh phúc hài hoà về mọi mặt. Đồng thời tạo nên bản sắc riêng, nét đẹp mới trong phong tục cưới hỏi của dân tộc.

Lễ Hằng thuận

Đám cưới tại chùa có tên là "Lễ Hằng thuận", còn gọi là “Hộ niệm hôn lễ” gồm 15 mục, trong đó có các nghi thức chính: dâng hương, lạy bụt, khai thị, giao bái, trao nhẫn và nói lời ước nguyện. Tuỳ theo nhu cầu tâm linh hay hoàn cảnh kinh tế, thời gian mức độ tổ chức… mà đôi tân lang tân nương có thể tiến hành đủ các mục hoặc có thể giảm bớt các nghi thức này.

Trong “Lễ Hằng Thuận” cô dâu mặc áo dài, chú rể mặc vest, các thành phần chủ lễ mặc áo nhà chùa, gia đình, thân hữu mặc lễ phục, áo dài tiến vào đứng cạnh nhau theo lối chính giữa điện Tam bảo, ngồi theo đúng qui cách "nam tả nữ hữu".

Lễ cưới trên chùa kéo dài khoảng 1 giờ với những nghi thức như bái lạy thiên địa, cha mẹ, phu thê giao bái… Cặp uyên ương Đào Thu Hiền và Khúc Văn Minh (phường Thuỵ Khuê, quận Tây Hồ, Hà Nội) đã tổ chức lễ cưới tại Thiền Viện Sùng Phúc (phường Cự Khối, quận Long Biên, Hà Nội) kể lại: Hôn lễ được tổ chức tại điện tam bảo, không đàn hát ầm ĩ, cười đùa hay chúc phúc. Chỉ có tiếng tụng kinh đều đều vang lên trong khói hương trầm mặc và sắc y vàng rực của nhà Phật. Phía trước bàn thờ Phật, chư tăng ngồi thành hai hàng, cùng tụng kinh niệm Phật.
Nghi thức gần giống như lễ cưới thông thường, chỉ khác chủ hôn là một vị hoà thượng hay tăng, ni. Các hoà thượng sẽ đứng trên khán đài, gia đình nhà cô dâu, chú rể cùng bạn bè đứng ở hai bên. Tân lang và tân nương quỳ trước mặt các vị tăng ni. Nếu chưa quy y (hành lễ cho một người trở thành đệ tử của Phật), trước khi làm lễ vị chủ hôn sẽ làm lễ quy y cho hai vợ chồng, rồi mới tới nghi lễ cưới.

Nghi thức đầu tiên là “dâng hương” , tân lang tân nương được dẫn tới trước bàn thờ Tam bảo chắp tay làm lễ. Khi sư thầy chủ lễ nâng hương lên và xuống kệ dâng hương thì cô dâu chú rể quỳ hai bên để nghe sư thầy dặn dò về đạo vợ chồng, những quy tắc, ứng xử được xem là những chuẩn mực về đạo vợ chồng, dâu con như vợ và chồng phải thương yêu nhau, những điều gì chồng không làm gì với vợ và ngược lại (như không nghiện ngập, ngoại tình, bạo lực…), vợ chồng phải sống thế nào để cuộc sống lứa đôi hạnh phúc đến đầu bạc răng long… Còn dặn dò cô dâu, chú rể đối xử với nhà chồng (nhà vợ) ra sao, làm thế nào để hoàn thành bổn phận dâu/ rể, cách ứng xử với các thành viên hai bên gia đình…

Cô dâu, chú rể quỳ trước linh ảnh Phật để phát nguyện và nhận lời ban phước, lời răn dạy... Sau mỗi lời phát nguyện, tiếng chuông chùa lại vang lên như chứng giám cho những lời hứa của đôi vợ chồng trẻ.

Sau đó là nghi thức “khai thị”, “phu thê giao bái”, rồi nghi thức “trao nhẫn và nói lời ước nguyện”. Khi trao nhẫn cho cô dâu và chú rể, vị chủ lễ đọc một bài pháp ngắn, dặn dò đôi vợ chồng trẻ sống theo các quy tắc của chánh pháp và đạo lý, chuẩn mực ứng xử ở đời. Hai người lần lượt nói những lời ước nguyện, hứa sẽ yêu thương gia đình mới, nhường nhịn kính trọng nhau và hai bên gia đình. Rồi chú rể và cô dâu hứa với các vị chư tăng, phật tử và gia đình đôi bên sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương chăm sóc nhau. Hai bên gia đình cũng phải hứa trước Tam bảo giúp đôi vợ chồng trẻ xây dựng hạnh phúc, chỉ bảo cho dâu rể nên người, tạo mọi điều kiện cho đôi bạn trẻ hoàn thành vai trò làm vợ chồng, làm tròn trách nhiệm dâu rể với song thân, họ hàng đôi bên.

Buổi lễ trong chính điện xong thì các bàn tiệc cũng sẵn sàng. Các sư thầy, chư tăng ngồi bàn riêng, gia đình hai họ và thân hữu cũng vào mâm. Những bàn tiệc bày biện trang trọng không kém nhà hàng, tất cả đều là cơm chay thanh tịnh và ấm cúng. Nhà có điều kiện thì tổ chức lễ Hằng thuận xong sẽ đãi khách cỗ chay, hoặc cỗ mặn ở nhà hàng

Theo thầy Đại đức Thích Tâm Thuần, trụ trì Thiền viện Sùng Phúc, để tổ chức một đám cưới trên chùa, cô dâu chú rể chỉ cần lòng thành và hướng tâm thì nhà chùa sẽ làm lễ Hằng thuận và cầu chúc cuộc sống lứa đôi cho hai người. Lễ cưới ở chùa chính là cầu nối giữa đạo với đời, giữa hạnh nguyện giải thoát và ước nguyện xây dựng một xã hội tốt đẹp của chư tăng và hàng phật tử tại gia. Nhưng “lễ Hằng Thuận” chỉ có ý nghĩa khi đôi bạn trẻ muốn hướng tới đời sống hôn nhân, gia đình tâm linh tốt đẹp, gìn giữ đạo đức truyền thống, hạnh phúc hài hoà về mọi mặt. Đồng thời nó cũng tạo ra bản sắc riêng trong phong tục cưới hỏi của dân tộc” - sư Thầy Thích Tịnh Quán - trụ trì chùa Đình Quán nhấn mạnh. Vì thế, số đám cưới tổ chức ở chùa đang ngày một nhiều lên.



http://www.daophatngaynay.com/vn/files/images/quy1-2010/DSC07389_566451143.jpg

http://www.daophatngaynay.com/vn/files/images/quy1-2010/3O0X1686_jpgto_448513648.jpg

http://www.daophatngaynay.com/vn/files/images/quy1-2010/3O0X1841_377471956.jpg

Lễ Hằng thuận của nữ diễn viên hài nổi tiếng Thúy Nga tổ chức tại Thiền viện Thường Chiếu (Đồng Nai).

[/img]
http://www.hkt.vn/thumbnail.php?file=IMG_0602_795141761.jpg&size=article_large

http://www.anhp.vn/HTML/Data/resources/Original/Image/2010/10/26/20101026133334_thu%20ki%208.jpg

http://www.hkt.vn/thumbnail.php?file=IMG_0605_257106740.jpg&size=article_large

http://bee.net.vn/dataimages/201111/original/images798664_5.jpg

http://bee.net.vn/dataimages/201111/original/images798669_10.jpg

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: Voi ăn thịt người
Đã gửi: Thứ 3 27/12/11 16:53 



Căn nhà của ông Trịnh Ngọc Hoàng (SN 1937, ngụ thôn 4, xã Ea Trul, huyện Krông Bông, tỉnh ĐăkLăk) 15 năm nay dường như không thay đổi so với lần đầu tiên chúng tôi đến thăm, khi xảy ra vụ việc voi dữ ăn thịt người vào một ngày giữa tháng 4/1997.
Ngồi khuất trong một xó tối, ông lão lại long lanh nước mắt khi gặp khách cũ liền hồi tưởng buổi chiều kinh hoàng ngày ấy.

Voi điên náo loạn xóm làng

Ngay từ đầu vụ lúa Đông Xuân năm 1996, người dân thôn 4 đã phát hiện một con voi rừng táo tợn tìm đến phá hoại nương rẫy. Đói thì lên núi có mì, có chuối và các loại cây khác của dân trồng. Khát và tắm thì đã có dòng sông Krông Ana. Lộ trình của nó di chuyển không đầy 2km từ nơi ăn đến chỗ uống.

Nhiều lần, con voi cái dữ tợn đã rượt đuổi cả dân làng khi gặp người đi qua. Nó đi và về băng ngang Quốc lộ 27 như cơm bữa, lại thường xuyên đến điểm cột voi nhà của hai người dân gần đó phá phách, dùng vòi cuốn dây xích kéo voi nhà vấp ngã xềnh xệch.

Hai người dân có voi nhà đã làm đơn gửi lên huyện. Hạt kiểm lâm Krông Bông đã cử nhân viên giám sát và cán bộ cũng đau đầu trước việc phải làm sao để vừa bảo vệ dân chúng, vừa phải bảo vệ loài thú hoang dã.

Nguyên nhân xác định con voi hoang bỗng nhiên nổi điên có thể là rừng bị tàn phá, môi trường sống của voi và các loài thú rừng khác bị hủy hoại. Biết là voi dữ nhưng vẫn phải dặn dò người dân: “Không ai được bắn. Nếu voi chết, người bắn sẽ bị tù 15 năm, phạt 50 triệu đồng”.

Mồng 7 Tết Đinh Sửu 1997, hai người dân có voi nhà lại phải bỏ hai ngày công vượt quãng đường cả đi và về gần 80km để đến Chi cục kiểm lâm tỉnh ĐăkLăk nạp tờ trình. Lại chờ đợi, nhưng chờ mãi mà không thấy hướng giải quyết nào của cấp có thẩm quyền. Người ta đành cam chịu: “Thôi thì cứ tạm thời “tránh voi chẳng xấu mặt nào””.

Ngày 15/04/1997 là ngày hẹn giao mấy chục buồng chuối già cho khách nhưng đã 3 giờ chiều mà cô con dâu đi làm đồng chưa về, bà Nguyễn Thị Nhật (SN 1937, quê Tây Sơn, Bình Định) đành phải bế theo đứa cháu nội hơn hai tuổi lên rẫy cà phê cách nhà 400m để làm nương, cùng đi có cô cháu nội lớn 16 tuổi.

Sát rẫy cà phê là vườn chuối rộng gần 3 ngàn m2. Cô cháu gái chặt những buồng chuối đã già, còn bà để cháu nhỏ xuống chặt những cành củi khô. Bỗng nghe tiếng động sau lưng, bà quay lại thấy con voi xuất hiện cách mình chỉ khoảng chục mét.

Kinh nghiệm xua voi thông thường là la hét và lấy hai khúc cây đập vào nhau tạo âm thanh đuổi voi đi. Thế nhưng cách đuổi lần này không hiệu quả, con voi không bỏ đi mà nhìn chằm chằm vào đứa bé đang khóc oe oe bên gốc cây. Cảm nhận thấy điều không lành, bà lão lao tới bế đứa cháu lên. Ngay lập tức con voi đưa vòi quấn ngang bụng bà, nhấc nạn nhân lên cao rồi quật xuống. Đứa cháu văng khỏi tay bà rơi vào một gốc cà phê.

Nghe tiếng khóc thét của hai đứa cháu, người chồng chạy lên thấy cảnh tượng hãi hùng thì đã biết không thể nào cứu được vợ. Liều chết, ông xông vào bế đứa bé chạy xuống đồi, lôi xềnh xệch phía sau đứa cháu lớn bị ngất.

Nghe tiếng kêu cứu của gia đình ông Hoàng, khách đi đường và bà con lối xóm chạy đến. Bất lực. Mà cũng không thể liều mạng hơn, không thể mất thêm mạng người nào nữa vì nạn nhân đã chết. Cả trăm người rơi nước mắt đứng nhìn con voi hung hãn quấn lấy nạn nhân đưa lên cao rồi quật lên quật xuống, dùng chân chà nát.

Hơn hai tiếng đồng hồ sau, chờ cho con voi đi khuất sang đồi khác, người làng mới dám mò lên lượm từng phần thi thể nạn nhân cho vào túi nilon. Bà lão vốn nặng trên 70 kg nay chỉ còn chưa đầy một vốc tay.

“Tử tội” bị… xẻ thịt

Đêm hôm đó là một đêm không ngủ của người dân trong khu vực. Nhà nào cũng cửa đóng then cài, có vài nhà thì còn tụ lại với nhau phòng trường hợp con voi có quay lại thì nhiều người cùng la hét xua đuổi.

Qua ngày hôm sau, người ta thấy con “voi điên” đã băng ngang Quốc lộ 27 qua sông Krông Ana định giở tiếp trò phá voi nhà. 12h ngày 16/04, Chi cục kiểm lâm tỉnh ĐăkLăk, Hạt kiểm lâm huyện Krông Bông, đại diện UBND huyện, UBND xã cùng đông đảo người dân đã lập biên bản “xử tử” con voi giết người.

Con voi bị bắn hạ tại ven sông Krông Ana bởi hai tay súng của huyện đội và công an huyện. Phải sau nhiều phát súng chát chúa, nó mới chịu gục xuống trước khi gầm rú rung chuyển cả núi đồi. Đó là một con voi cái có chiều cao 2,5m; ước nặng trên hai tấn.

Theo yêu cầu của gia đình nạn nhân, chính quyền đã cho phép thân nhân người xấu số được mổ bụng con voi tìm xác nạn nhân. Trong dạ dày con voi, sau 21 giờ đồng hồ, phần lớn thi thể nạn nhân đã bị phân hủy, trong bao tử voi chỉ còn lại một ít xương.

“Trăm voi không được bát nước xáo”, người đời bấy lâu nay ai màng tới thịt voi, nhất là khi con voi dữ đó vừa gây ra tội ác ăn thịt người. Thế nhưng sau khi bị bắn hạ tại ven sông, con voi nằm lại hiện trường không ai quản lý canh giữ. Một người nào đó bỗng nảy ra ý nghĩ: “Xẻo miếng thịt ăn chơi” và “tâm lý bầy đàn” bùng lên, người dân xông vào tay dao tay rựa, mạnh ai người ấy xẻo.

Dân trong khu vực đi lấy thịt voi tấp nập như đi trẩy hội, rầm rập suốt đêm, đèn đuốc sáng rực cả một góc ven sông. “Thịt “chùa”, suốt một đời người chắc gì đã có thịt voi mà ăn, tội gì mà không lấy, chen lấn, xô đẩy”, không ít người nghĩ như thế. Kẻ lấy được ít thì ăn, người lấy được nhiều thì đem bán tận đến thị xã.

Người ta tranh nhau mà mua “ăn thử thịt voi cho biết mùi đời, chết cũng không tiếc”. Qua sáng hôm sau, hiện trường chỉ còn lại bộ xương và bộ xương cuối cùng cũng đã bị một chiếc xe lớn bốc đi bán nấu cao. Thiên hạ đồn ầm lên rằng con voi trị được nhiều bệnh nên cả ngày sau, đám con buôn từ thị xã cũng kéo vào tận nơi hỏi mua.

Chỉ mình gia đình nạn nhân là ôm đau đớn. Sau cái chết đau thương của người vợ xấu số, kinh tế gia đình ông Hoàng đã khó khăn giờ lại càng khó khăn thêm và ông đã phải vay mượn từng đồng để lo cho đám tang vợ.

Ông cũng đã đệ đơn đến chính quyền cấp xã, huyện để kêu xin trợ cấp một phần kinh phí, để gia đình ông trang trải bớt phần nào khó khăn do con voi rừng mang đến nhưng phản hồi chỉ là sự im lặng. Cũng khó lắm vì đâu có văn bản nào quy định người bị voi dữ tấn công thì sẽ được hỗ trợ.

Sau “cơn say” xẻo thịt con voi dữ, dân làng cũng hối hận phần nào khi biết mình có lỗi đã coi miếng thịt voi còn quan trọng hơn việc chia buồn với người làng. Ngôi mộ nạn nhân được cả làng quyên góp tiền xây dựng thành lớn nhất nghĩa địa, như một lời chia sẻ cho vong hồn nạn nhân được ngậm cười nơi chín suối.

Mười mấy năm trôi qua, ngọn đồi nơi xảy ra vụ án, cà phê và vườn chuối của gia đình ông Hoàng đã xanh tươi trở lại nhưng bài học làm sao để voi rừng sống chung với người dân vẫn là một bài toán hóc búa chưa có lời giải đáp rốt ráo.

Cô bé hai tuổi ngày xưa được bà cứu sống ngay trước mũi con voi nay đã thành thiếu nữ Trịnh Thị Ngọc Trinh 17 tuổi. Cô bé thoáng buồn khi nhớ về chuyện xưa: “Cháu rất thương bà, nếu ngày ấy bà không cứu cháu thì có lẽ bà đã không chết”. “Cháu có nhớ gì về hình ảnh bà?”. “Cháu không nhớ gì ạ, vì lúc ấy cháu mới hơn hai tuổi. Chỉ thấy bà trong những tấm hình, bà mập lắm, thế mà con voi ăn thịt bà chỉ còn lại một nắm bé tẹo”.

(Sưu tầm)

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: Thông tin từ chuyện gọi hồn
Đã gửi: Thứ 4 28/12/11 9:09 

Xin đăng ghi chép của tác giả Minh Chánh thông qua các buổi gọi hồn áp vong tại trung tâm UIA
Nếu ai đã từng biêt tới cõi vô hình thì xin cho ý kiến bổ sung nhé.

VỀ ĐẦT CÁT - NHÀ Ở
Đất cát của ai, ở đâu, kể cả cơ quan, xí nghiệp đều có người âm quản lý. Không hỏi phần âm, phạm sai lầm khó gỡ. Hỏi phần âm là hỏi những người trong gia đình mình đã chết. Họ liên hệ với người âm quản lý đất ở rồi trả lời cho con cháu gia đình biết. Những người chết từ 4 đời (tứ đại) đều được về với gia đình. Ai về nhà nấy. Con cái có tâm luôn luôn nhớ tới tổ tiên ông bà, cầu xin thì được các cụ tứ đại, ông bà về độ trì cho. Ai không nghĩ đến thì ông bà không về. Họ có công việc ở phần âm. Ai thích học nghề gì, việc gì thì học, rèn luyện ở cõi âm để vượt thiên (linh hồn thanh sạch được lên cõi cao là cõi thiên). Trong thời gian 4 đời sau thì đi đầu thai trở lại cõi trần.
Việc đất đai, nhà ở của chủ gia đình nào thì thuộc “thổ công nhà ấy” quản lý. Nếu phạm phần âm như có mồ mả hài cốt, đất của miếu mạo đền chùa thì phải nhờ phần âm của gia đình mình liên hệ hỏi thổ công mới biết rõ nguyên nhân và cách hoá giải. Khoa học như cảm giác học, bói toán, thầy pháp, thờ cúng không giải quyết được vì chuyện người âm thì chỉ có người âm hiểu nổi cõi âm mới giải quyết đúng. Người trần giải quyết theo sách vở của người trần đều sai lầm không đúng luật ở cõi âm. Luật của cõi âm cũng theo thời gian có thay đổi giống như cõi Trần, theo như cũ cũng là không đúng. Khi người chủ gia đình chết thì thổ công cũng thay đổi. Thổ công mới - thay thế, điều đó có quan hệ đến số mệnh, đến tâm đức của người chủ gia đình. Lâu nay người trần hiểu thổ công là quản lý đất đai tài sản khu vực đó l cách vĩnh viễn là không đúng. Thổ công khác thần linh. Như công an khu vực của người trần vậy.
Xây dựng nhà, mua đất đai chọn ngày giờ, xây đúng hướng, cửa chính quan trọng lắm đấy, phải đúng kích thước, phải hỏi người âm nhà mình hướng dẫn cho. Dùng thước Lỗ Ban không chính xác đâu. Tuyệt đối không nhờ người khác động thổ. Mượn họ thì họ là chủ nhà, người âm nhà họ là chủ. Mình và người âm nhà mình lại là người ở nhờ. Xảy ra trường hợp mượn người động thổ thì người âm dòng họ bực tức lắm mà con cháu ở cõi trần không biết. Vì người âm nhà người đó đến tranh giành quyền nhà ở.
Đất, nhà ở có âm tà vì có hài cốt ở dưới, hoặc khi đổ đất làm nền tuy không có xương cốt nhưng là đất có phần máu thịt tan rữa thì phần âm vẫn nhập vào quấy phá.

Đất nhà ở mà động là do nhiễm mấy điều sau đây:
+ Có xương cốt mồ mả, thịt máu của người âm.
+ Mồ mả của dòng họ đào bới có sai phạm
+ Đất ở (cơ quan) là nền đất chùa, miếu mạo.
+ Tâm đức của người nhà mình sai phạm với người âm
+ Tâm đức của ông cha sai trái, nay con cháu gánh chịu
+ Làm nhà không lệ kim lâu. Năm kim lâu vẫn có ngày trực tháng tốt, ngày tốt.
+ Hỏi người âm nhà mình, sẽ chỉ ngày giờ tốt mà xây nhà.
+ Tuyệt đối không mời thầy pháp thầy cúng yểm bùa chú ở nhà mình. Có gia đình mời thầy trừ ma, yểm bùa chú. Sau đó bị tai hoạ ngay.
Một vong là con nói với mẹ: “Mẹ mời thầy về yểm bùa bốn hướng nhà mà con vẫn về được đấy”.
Ma là các vong người trong gia đình 4 đời của nhà mình chứ không phải ma - là người khác, mà vào được đâu . Theo luật, cõi âm đã có thổ công quản lý, không ma nào được ra vào nhà người khác cả''.
Đất nhà ở của ba gia đình: Hưng yên (10 người bệnh kinh giật), Thái Bình (6 người chết trong thời gian ngắn). Quảng Trạch, Quảng Bình (có 6 người điên) là bị phạm âm, đất đền chùa và ông cụ của họ xưa nay là tên đao phủ độc ác, con cháu phải trả nghiệp quả. Họ đến trực tiếp gặp '' cõi thiên đình'' sẽ được cô giúp cách hóa giải. Nhà đất nào cũng có ma tà ở quấy phá thì nhà ngoại cảm thầy bùa, cảm xạ học không giải quyết được. Ở cõi âm cũng có từ xã đến trung ương phải có người âm có quyền chức cao mới gọi thổ công và người âm ở dưới đó hỏi nguyên nhân và cách giải quyết đúng thì mới hoá giải được.

Nếu nhà nào bị bùa yểm thì cô gọi người âm nhà bị yểm hỏi giải quyết là xong ngay.
Làm nhà có 3 lần rất quan trọng: 1 là động thổ, 2 là đổ mái, 3 là ngày giờ dọn về nhà ở.
* Nhà hoàn hảo loại l là: con cái hòa thuận làm ăn đúng hướng, đúng khả năng và phát triển - Không ai tranh giành kiện cáo (trong nhà và người ngoài) – Nội bộ đoàn kết, ngược lại là nhà có vấn đề.
* Một vong là con cái nói với bố: “Cơ quan bố làm trên đất xưa kia là đình cổ, là miếu, lại còn đập phá miếu làm nhà máy. Nên xảy tai nạn lao động luôn. Muốn giải hạn, Giám đốc nhà máy phải gặp xin ''cô thiên đình'' giải hạn thì mới yên ổn”.
* Một vong khác nói với mẹ về việc ông bác là anh ruột mẹ, hai anh em đang tranh giành nhau về nhà đất. Vong người con nói “ Bác tranh chấp với mẹ, Mẹ cứ cho Bác. Người trần không tranh chấp được đâu. Con sẽ độ cho mẹ mua một nhà nhỏ khác mà ờ. Con vẫn ở lại nhà cũ. Người âm với người âm sẽ giải quyết. Gia đình bác về ở không ở được đâu. Bác tâm không tốt xấu bụng hại âm. Hễ ngủ thì con dựng giường lên, đó là việc ma làm mà. Bác sợ không ở được, sẽ trả lại cho mẹ thôi''.
Đất nào cũng có người âm cả. Chỉ có là họ đã vượt thiên đi đầu thai hay chưa mà thôi. Phải hỏi người âm nhà mình mới biết.
* Nhà mình mà cho thuê, cho người ta ở nhà là phải chọn ngày. Nếu trúng ngày người thuê ở nhờ mà mệnh lớn, lấn át mình thì hậu quả rắc rối, gay go lắm.
Nhà ở tốt thì người âm trong gia đình cũng thích ở. Nếu bố bán đi thì khác nào đuổi người âm nhà mình đi chỗ khác. “Ấm tổ mới đẻ trứng, đẻ con”. Nếu bán nhà hiện đang ở thì anh con đang học nước ngoài không thành tài mà còn hư hỏng và bố sẽ gặp lụn bại đấy.
“Cô thiên đình” là thể ánh sáng, không phải đàn ông đàn bà gọi và xưng cô là để hợp tâm tâm lý người cõi trần (lời cô giải thích).

VỀ MỒ MẢ
Mồ mả trong 4 đời phải chôn kín cố định. Chọn đất, hướng huyệt xây gạch, đặt áo quan rồi cất kín sau đó không xây, không ốp gì cả. Nếu xây bới, động mộ sẽ gây tai họa đấy. Vì làm xáo trộn vong linh người âm đang yên tĩnh tu luyện ở cõi âm để mau chóng vượt thiên đi đầu thai kiếp khác.
Đến thăm mộ chỉ khấn xin phép thổ địa, thần linh. Không thắp hương ở mộ, không khấn gọi tên người chết ở tại mộ. Việc ấy chỉ làm tại nhà mình trước khi đi thăm mộ.
Nếu ra mộ khóc lóc, gọi họ, thì hồn họ cõi cao, đi xuống, nhập lại cốt thì tốc độ rung động của năng lượng linh hồn sẽ chập chạp, nặng nề phí công tu luyện những thời gian qua. Họ phải tu luyện lại. Nguy hiểm lắm. Mặt khác, như vậy là làm xáo trộn quy luật cõi âm nên có liên quan tác động đến cõi trần. Có gia đình không biết, cất mộ xong, thì con cháu gia đình đau ốm, gặp tai nạn. Chọn ngày, địa điểm, chôn chặt một lần là đảm bảo.
Nếu chính quyền bắt dời mội thì phải chấp hành theo phấp luật nhưng phải biết cách làm như sau. Khấn:
1. Khấn thổ địa, Thần linh khu mộ sắp dời.
2. Bà cô tổ dòng họ nhà mình cho dời mộ của … (tên họ)
3. Và chôn cất nơi nào …(địa điểm)
4. Nếu có gì con cháu không biết xin bỏ qua, tha thứ
5. Còn sai phạm đíều gì về phần âm thì người ra lệnh phải chịu trách nhiệm.
- Đến nơi mới cũng làm đủ thủ tục như khi chôn cất người chết.
- Không nên mua đất làm mộ giả trước. Làm xong thì con cháu có người chết.
- Nếu đào huyệt có thổ địa, Thần linh, con cháu người nhà đi đào huyệt phải khấn như sau: Con tên 1à . . . ở . . . Xin Thổ địa, Thần linh quản lý đất ở đây cho phép con gửi xác mẹ (ông, bà) tên là . . . ở nơi đây. Khi nhập áo quan cũng nhắc lại. Và nói thêm: Nếu người Trần trong gia đình có gì sai sót, xin Thổ địa, Thần linh, Thần hoàng ở đây tha thứ bỏ qua cho . . . '
- Một vong nói với mẹ: '' Các bác quy tập mộ ông bà là động, làm xáo trộn mồ mả là mang họa. Mẹ đứng ngoài không nhập tiền gia quy tập thì mẹ không liên đới mang hoạ. Tốt nhất là mẹ khuyên các bác không nên quy tập mộ các cụ nữa''.
* Người âm tu luyện 4 đời rồi mới vượt thiên đi đầu thai.
- Mồ mả, bia phải dùng tiếng việt, không dùng chữ hán chữ nôm.
- Tối kỵ là yểm bùa trong quan tài:
- Mất mộ là mất phần xác không ảnh hưởng đến linh hồn, không cần tìm mộ.
Không nên quy tập mộ về một chỗ. Ai có tâm nhớ tới ông bà tổ tiên thì thờ trong tâm.
* Vong người con nói với bố: ''Nhà mình đón thầy sửa mộ. Thầy yểm đầu chó, vì mệnh thầy nhỏ hơn người âm nhà mình sau 3 tháng yểm con chết. Đúng không ? (Ông bố gật đầu đúng). Gia đình mình xảy ra tai nạn: Vợ xa chồng, con xa bố mẹ, có người thay đổi công tác đi nơi xa phải nghiêm cấm việc động mộ. Mời thầy coi bốc mộ nguy hiểm lắm !
* Đào mộ, dời xương cốt đi, Nhưng còn máu, da thịt ở đó. Người không đồng ý. Nên làm khó khăn cho con cháu. Đó là phạm luật âm.
* Cảm xạ học tìm mộ là không tốt. Không phải là làm phúc đâu mà phạm âm đấy. Phần linh hồn thoát ra về với con cháu rồi. Ai không biết mời họ về thì họ ở cõi âm, tu luyện, học tập trẻ thì ở cô nhi viện. Từ khi bố dùng cảm xạ học, con lắc trứng đũa tìm mộ người khác thì buôn bán làm ăn lung tung, vắng khách đi, có đúng không? (ông bố : đúng).
* Cách đây 5 năm, nhà mình dời mộ ông, nhưng nhầm mộ người khác, vì trẻ con đã nghịch dời bia trên mộ ông sang mộ khác. Vậy là ma nhà người khác vào nhà mình đấy, gây trong nhà lục đục, nhiều khó khăn. Mặt khác, khi cúng nó hưởng, người âm nhà mình không về. Nó hưởng xong, nó về nhà nó độ cho con cháu nhà nó. Có láo không chứ ! (xung quanh nghe cười). Tại người trần hay đào mồ mả mà bốc nhầm là tai hại lắm!

còn tiếp

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 5 29/12/11 1:22 

Nhất Quỷ Độ Tam Sư
Trong kinh Kim Quang Minh trì nghiệm có kể câu chuyện: Thuở xưa, có một cô gái nghèo khổ, mẹ chết. Khi đến ngày 49, cô muốn đi rước thầy để cầu siêu độ cho mẹ cô. Nhưng cô không có tiền đành cắt mái tóc xanh đem bán, được một số tiền nhỏ để cúng lễ 49 ngày cho mẹ.

Cô đi thỉnh thầy, nhưng chùa quá xa. Cô vừa ra khỏi cổng thì gặp ba thầy đang đi đường. Cô mừng quá, liền thỉnh ba thầy vô, và nhờ ba thầy tụng kinh siêu độ cho mẹ cô. Ba thầy cũng đồng ý vào tụng kinh siêu độ.

Cô đi sang nhà ông Phật tử hàng xóm mượn chuông mõ và một cuốn Kinh Quang Minh. Ba thầy chí thành khai kinh và trì tụng. Cô quỳ ở sau, chí thành lễ bái.

Tụng kinh xong, cô dọn cơm mời ba thầy dùng và cúng dường lễ tạ. Ba thầy dùng trai tăng xong, từ giã ra đi. Đến một làng khác, ba thầy lại ghé vào quán nhậu rượu, nhưng khi sắp ăn uống thì nghe tiếng nói trên hư không, nói rằng, “Xin ba thầy đừng ăn thịt uống rượu, con sẽ bị đọa trở lại địa ngục.” Ba thầy ngó nhau, bỏ đũa, trả tiền mà ra đi.

Ba “thầy” vốn là tù nhân được phóng thích. Áo quần rách nát nên vào chùa xin đồ tu mà mặc. Không có tiền hớt tóc nên cạo đầu cho mát. Không ngờ lòng chí thành của thí chủ và phước báu của kinh, mà mẹ của cô con gái được siêu độ.

Ba vị thầy tu bất đắc dĩ, ngày hôm ấy, thấy việc siêu độ quá linh thiêng, nhiệm mầu, nên đã phát tâm xuất gia, thọ đại giới, tinh tấn tu hành, sau trở thành những thầy tu đạo hạnh được mọi người thương mến, kính yêu.

A di đà phật hay quá quý đạo hữu nhỉ

Công cha như núi ngất trời,
Tình mẹ như nước biển khơi tràn đầy.
Dù cho dâng hết thân này,
Cũng không trả được công người dưỡng sinh.

Góp Nhặt Lá Bồ Đề
Bạn đang xem trang 1 / 13 trang [ Đã tìm thấy 311 kết quả ]


Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Chuyển đến:  

Powered by phpBB® Forum Software © phpBB Group
Diễn đàn được phát triển bởi Nguyễn Việt Anh