Hôm nay, Thứ 4 18/09/19 6:47

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 24 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3  Trang kế tiếp
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Re: Khai mở con mắt thứ ba
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 26/10/11 13:14 
Ngoại tuyến
Thành viên tích cực
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 5 01/09/11 0:31
Bài viết: 544
Đến từ: Trung Cung Thanh Tịnh (0979599669)

Đã cảm ơn     : 159 lần
Được cảm ơn : 297 lần
PHƯƠNG PHÁP THIỀN ĐỊNH VỀ ÂM THANH VŨ TRỤ HAY TIẾNG HẢI TRIỀU ÂM CỦA ĐỨC QUAN THẾ ÂM PHẬT MẪU

Truyền Pháp: Cư sĩ THANH TÂM


Phương pháp này là của Mật Giáo Ấn Độ ( Phái Du Già ) và hoàn toàn không dính líu gì đến Phương Pháp Xuất Hồn của Ông Tám-Lương Sĩ Hằng.


1.Ngồi ngay thẳng, xương sống thật thẳng. Đặt 2 cùi Chỏ song song ngang bằng với 2 Vai, hoặc cao vừa đủ để bạn có thể đặt 2 ngón tay Cái vào 2 lỗ Tai dễ dàng mà không nghiêng mình về phía trước hoặc phía sau.

2.Đè mạnh 2 ngón tay Cái chặt vào trong 2 lỗ Tai vừa đủ không quá mạnh.

3.Đặt các ngón Út vào 2 khóe mắt để có thể khép nó lại 1 cách nhẹ nhàng và tránh sự chuyển động của con ngươi.

4.Đặt những ngón tay còn lại lên trên Trán.

5.Với Mắt nhắm lại hãy hướng cái nhìn bằng Tâm của bạn vào khoảng giữa 2 chân mày và giữ cái nhìn cố định vào nơi đó.

6.Mặc niệm âm thanh " OM, OM " nhưng klhông được phát ra bất kỳ tiếng động nào của Lưỡi hoặc Miệng.

7.Lắng nghe vào trong nơi lỗ Tai bên Mặt mà nơi đó luồng năng lực của từ điện vừa đủ mạnh để có thể bắt được những âm thanh khác ( Nếu bạn thuận tay Trái thì Nhĩ căn của bạn hợp với bên lỗ Tai Trái thì bạn nên lắng nghe bằng Tai Trái ).

8.Tập trung vào bất cứ âm thanh nào mà bạn cảm thấy lớn nhất ( Bạn có thể nghe cùng 1 lúc tập hợp các âm thanh với các cường độ khác nhau ).

9.Tập trung vào 1 âm thanh duy nhất cùng 1 lúc tức âm thanh lớn nhất, khi bạn lắng nghe những âm thanh khác sẽ tuần tự đến sau. Từng âm thanh 1 lắng nghe cho rõ phân biệt và các âm thanh khác nhau này như là mỗi âm thanh lớn nhất.

10.Hãy mặc niệm âm thanh vũ trụ " OM " và nhìn vào điểm giữa 2 chân mày 1 cách tự nhiên mà không cần cố gắng nào cả. Khi cặp mắt trở nên bình lặng và yên tĩnh, bạn có thể thấy 1 ánh sáng hoặc 1 ngôi sao 5 cánh, ở nơi điểm giữa 2 chân mày, nhưng trong suốt thời gian áp dụng phương pháp này: Điều quan trọng nhất là tập trung tinh thần vào các âm thanh vũ trụ hay là âm thanh OM ( Cố gắng nhìn thấy được con mắt tâm linh hay tâm nhãn nằm nơi điểm giữa 2 chân mày sau 1 thời gian thực tập phương pháp này ) nên lắng nghe âm thanh bên trong nơi lỗ Tai bên Mặt.

11.Nếu bạn có thể nghe được âm thanh vũ trụ OM cùng 1 lúc ngay lập tức như là Tiếng Thét Gầm Của Sóng Biển, tức là Tiếng Hải Triều Âm, thì không phải nghe các âm thanh khác nữa mà chỉ cần TẬP TRUNG vào âm thanh đó thôi. Cố gắng thể nhập vào 1 âm thanh đó, bỡi vì Đức Phật Mẫu Quan Âm có thể hiển hiện đến với bạn qua âm thanh vũ trụ OM đó.

Theo CĂN BẢN MẬT TÔNG TÂY TẠNG của vị Lạt ma Người Đức, tức Lama ANAGARIKA GOVINDA, trang 61: OM là cái âm thanh sâu thẳm của 1 thực tại vĩnh cửu, rung động trong chúng ta từ dĩ vãng vô thủy và âm vọng lại trong chúng ta, nếu như chúng ta biết khai mở được thính quan nội tại ( Nhĩ căn viên thông ) bằng cách bình tịnh được tâm trí vọng động của chúng ta./.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Khai mở con mắt thứ ba
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 26/10/11 13:16 
Ngoại tuyến
Thành viên tích cực
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 5 01/09/11 0:31
Bài viết: 544
Đến từ: Trung Cung Thanh Tịnh (0979599669)

Đã cảm ơn     : 159 lần
Được cảm ơn : 297 lần
Hình ảnh
Con mắt thứ ba, tức là khai mở thiên mục, thực sự thì đây là điều không thể cầu mà có được, chỉ có thể thực tu, tu luyên tâm tính, từng bước đề cao tầng thứ của mình, đến khi đạt được thì tự nhiên được thôi.


Sửa lần cuối bởi Phúc Định vào ngày Thứ 4 26/10/11 13:23 với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Khai mở con mắt thứ ba
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 26/10/11 13:17 
Ngoại tuyến
Thành viên tích cực
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 5 01/09/11 0:31
Bài viết: 544
Đến từ: Trung Cung Thanh Tịnh (0979599669)

Đã cảm ơn     : 159 lần
Được cảm ơn : 297 lần
Vấn đề liên quan đến thiên mục

Có nhiều khí công sư cũng bàn về một số tình huống [liên quan] đến ‘thiên mục’; nhưng Pháp tại các tầng khác nhau có các hình thức hiển hiện khác nhau. Người tu luyện đến tầng nào, họ chỉ thấy được cảnh tượng trong tầng đó; chân tướng vượt trên tầng đó [thì] họ không nhìn thấy, cũng không tin; do vậy, họ cho rằng chỉ những gì tự mình nhìn thấy tại tầng này mới là đúng. Khi họ chưa tu luyện đến một tầng cao nào đó, [thì] họ cho rằng những thứ ấy [tại đó] không tồn tại, cũng không thể tin; đây là do tầng [của họ] quyết định; tư tưởng của họ cũng không thể thăng hoa lên trên được. Nên cũng nói, về vấn đề thiên mục của con người, thì có người giảng thế này, có người giảng thế kia; kết quả giảng đến loạn cả lên; rốt cuộc cũng không ai có thể giải thích về [vấn đề thiên mục] cho rõ ràng cả; thật ra, [vấn đề] thiên mục ấy cũng không thể từ tầng thấp mà giảng cho rõ được đâu. Trong quá khứ, vì kết cấu của thiên mục thuộc về bí mật trong những bí mật, không cho người thường biết được, cho nên lịch sử xưa nay cũng không hề có ai giảng về nó. Vả lại tại đây chúng tôi cũng không xoay quanh lý luận trong quá khứ mà giảng [về thiên mục]; chúng tôi sẽ dùng khoa học hiện đại, dùng ngôn ngữ hiện đại nông cạn nhất để giảng về [thiên mục] này, và giảng về vấn đề căn bản của nó.

Thiên mục mà chúng tôi nói, thực chất là tại chỗ giữa hai lông mày của con người dịch lên trên một chút [rồi] nối đến vị trí thể tùng quả; đó là đường thông chính1. Thân thể còn có rất nhiều con mắt [khác nữa]; Đạo gia giảng mỗi một khiếu chính là một con mắt. Đạo gia gọi huyệt vị của thân thể là ‘khiếu’, còn Trung Y gọi là ‘huyệt vị’. Phật gia giảng mỗi lỗ chân lông chính là một con mắt; vậy nên có người dùng tai mà học chữ; có [người] dùng tay, dùng gáy mà nhìn; lại có [người] dùng chân mà nhìn, dùng bụng mà nhìn; tất cả đều có thể [xảy ra].

Giảng đến thiên mục, chúng tôi trước hết nói một chút về cặp mắt thịt này của con người chúng ta. Hiện nay có một số người cho rằng cặp mắt này có thể nhìn thấy bất kể vật chất nào, bất kể vật thể nào trong thế giới chúng ta. Do vậy, có một số người đã hình thành một thứ quan niệm cố chấp; họ cho rằng chỉ những gì nhìn thấy được thông qua con mắt này mới đúng là điều thực tại; còn điều họ nhìn không thấy thì không thể tin. Trước đây người như thế được xem là ‘ngộ tính không tốt’; cũng có người giảng không rõ ràng vì sao ngộ tính không tốt. ‘Không thấy thì không tin’, câu này thoạt nghe rất hợp lý. Nhưng từ một tầng hơi cao hơn một chút mà xét, [thì] nó không còn hợp lý nữa. Bất kể một thời-không nào đều do vật chất cấu thành; tất nhiên các thời-không khác nhau có kết cấu vật chất khác nhau, có các chủng hình thức hiển hiện của các thể sinh mệnh khác nhau.

Tôi dẫn ví dụ này cho mọi người; trong Phật giáo giảng rằng hết thảy hiện tượng của xã hội nhân loại đều là huyễn tượng, không thật. Huyễn tượng là sao? Vật thể này thực tại rành rành bày đặt ở đây, ai có thể bảo là giả được? Hình thức tồn tại của vật thể là thế này; nhưng hình thức biểu hiện của nó lại khác. Còn con mắt chúng ta có một công năng: [nó] có thể từ vật thể của không gian vật chất chúng ta mà đưa đến một trạng thái [hình tướng] cố định mà chúng ta nhìn thấy hiện nay. Thực ra nó không phải là trạng thái ấy; [ngay] tại không gian của chúng ta nó cũng không phải trạng thái như vậy. Ví như nhìn qua kính hiển vi thì thấy con người ra sao? Toàn bộ thân thể trông thật lơi lỏng; do những phân tử nhỏ cấu thành; như những hạt cát, như những dạng hạt, luôn vận động; điện tử luôn chuyển động quanh hạt nhân nguyên tử; toàn bộ thân thể luôn lay động, luôn vận động. Bề mặt thân thể [cũng] không trơn nhẵn, không đều đặn. Bất kể loại vật thể nào trong vũ trụ, [như] thép, sắt, đá đều như vậy; thành phần phân tử bên trong chúng đều luôn vận động; chư vị không thể thấy được toàn bộ hình thức của chúng; thực ra chúng không ổn định. Chiếc bàn này cũng đang lay động, nhưng con mắt nhìn không thấy được chân tướng; cặp mắt [thịt] này làm cho người ta nhìn sai như thế.

Không phải là chúng ta không thể thấy được các thứ ở vi quan, không phải là con người không có bản sự ấy; mà nguyên con người sinh ra được trang bị đầy đủ bản sự đó, [và] có thể nhìn thấy được những thứ đến một [mức] vi quan nhất định. Chính là từ khi con người chúng ta có cặp mắt tại không gian vật chất này, mà con người mới thấy giả tướng, làm cho người ta nhìn không thấy [chân tướng]. Do đó ngày xưa giảng rằng, những ai [nếu] không thấy là không thừa nhận, thì trong giới tu luyện xưa nay luôn cho rằng ngộ tính loại người ấy không tốt, đã bị giả tướng của người thường làm mê hoặc, đã mê trong người thường; tôn giáo xưa nay vẫn giảng câu ấy; [và] chúng tôi thấy rằng nó cũng có lý.

Cặp mắt [thịt] này có thể từ những thứ trong không gian vật chất hiện hữu mà cố định đến một trạng thái; ngoài đó ra, nó không có tác dụng gì đáng kể. [Khi] người ta nhìn một vật, [thì] cũng không phải trực tiếp từ cặp mắt mà lên hình; con mắt cũng giống như ống kính máy ảnh, chỉ có tác dụng của loại công cụ ấy thôi. [Khi] nhìn xa, ống kính sẽ kéo dài ra, [và] con mắt của chúng ta cũng lại có tác dụng như thế; [khi] nhìn vào chỗ tối, đồng tử [con mắt] cần mở to ra, [và khi] máy ảnh chụp hình tại chỗ tối, [thì] lỗ ống kính cũng cần mở to hơn; nếu không như thế thì lượng phơi sáng không đủ, [ảnh thu được] sẽ bị tối; [khi] đi ra nơi rất nhiều ánh sáng ở bên ngoài, đồng tử [con mắt] cần lập tức thu nhỏ, nếu không như thế thì loá mắt, nhìn gì cũng không rõ; máy ảnh cũng [theo] nguyên lý ấy, lỗ ống kính cũng cần thu nhỏ lại. Nó chỉ có thể thâu nhận [hình ảnh] vật thể, nó chỉ là một thứ công cụ. Chúng ta thật sự nhìn thấy được một thứ gì, thấy một người [hay] thấy một hình thức tồn tại của một vật thể, thì đó là do hình ảnh hình thành trên đại não của con người. Như vậy, thông qua con mắt này nhìn, rồi lại thông qua dây thần kinh thị giác truyền dẫn đến thể tùng quả ở nửa phần sau đại não; tại khu vực ấy nó phản ánh hình ảnh lên đó. Nghĩa là phản ánh hình ảnh thật sự nhìn thấy được, là một bộ phận của thể tùng quả trong đại não của chúng ta; y học hiện đại cũng nhận thức điểm này.

Khai [mở] thiên mục mà chúng tôi giảng chính là tránh việc mở dây thần kinh thị giác của con người; ở chỗ giữa hai lông mày [chúng tôi] sẽ đánh thông ra một đường, cho phép thể tùng quả có thể trực tiếp nhìn ra ngoài; đó gọi là ‘khai thiên mục’. Có người nghĩ: Điều này cũng không thực tế, cặp mắt này rốt cuộc cũng có tác dụng làm công cụ ấy, nó có thể thâu nhận [hình ảnh] vật thể, không có con mắt này thì không thể được. Giải phẫu y học hiện đại cũng đã phát hiện rằng, nửa bộ phận phía trước [của] thể tùng quả, nó đã được trang bị một kết cấu tổ chức đầy đủ của [một] con mắt người. Vì nó đặt ở vị trí bên trong sọ não, nên người ta giảng rằng nó là một con mắt thoái hoá. [Dù] đó có đúng là con mắt thoái hoá hay không, giới tu luyện chúng tôi vẫn bảo lưu [quan điểm của mình]. Và dù sao thì y học hiện đại cũng đã công nhận rằng tại vị trí ấy trong sọ não người có một con mắt. Chúng tôi đánh thông ra một đường nhắm vào chính điểm ấy; [nó] chính là tương hợp với nhận thức của y học hiện đại. Con mắt này không gây cho người ta giả tướng như cặp mắt thịt kia của chúng ta, nó có thể thấy được bản chất của sự vật, thấy được bản chất của vật chất. Do đó, với người có thiên mục tầng rất cao, họ có thể nhìn xuyên qua không gian chúng ta mà thấy được những thời-không khác, có thể thấy được những cảnh tượng mà người thường không thấy; người ở tầng không cao có thể có lực xuyên thấu, cách tường khán vật, thấu thị nhân thể; nó có đầy đủ công năng như thế.

Phật gia giảng ngũ thông: nhục nhãn thông, thiên nhãn thông, huệ nhãn thông, Pháp nhãn thông, Phật nhãn thông. Đó là năm tầng lớn của thiên mục; mỗi một tầng lại phân thành thượng, trung, hạ. Đạo gia giảng chín lần chín là tám mươi mốt tầng Pháp nhãn. Tại đây chúng tôi khai thiên mục cho mọi người; nhưng không khai mở tại [tầng] thiên nhãn thông hoặc thấp hơn. Tại sao? Tuy rằng chư vị ngồi đây đã bắt đầu tu luyện rồi, nhưng chư vị rốt ráo cũng mới vừa từ người thường mà bước lên, còn có nhiều tâm chấp trước của người thường chưa hề vứt bỏ. Nếu khai mở tại [tầng] thiên nhãn thông hoặc thấp hơn, thì chư vị sẽ xuất hiện cái mà người thường coi là công năng đặc dị, chư vị sẽ cách tường khán vật, thấu thị nhân thể. Nếu chúng tôi truyền công năng như thế này trên diện rộng, ai ai cũng được khai mở đến trình độ ấy, thì sẽ can nhiễu nghiêm trọng đến xã hội người thường, [sẽ] phá hoại trạng thái xã hội người thường. Quốc gia cơ mật chẳng thể giữ được; người ta có mặc quần áo hay không thì cũng như nhau; người ở trong phòng, chư vị ở ngoài cũng nhìn thấy được; đi ngoài đường thấy vé số thì vé giải nhất có thể bị chư vị lấy trước; không thể như thế được! Mọi người thử nghĩ xem, [nếu] ai ai cũng được khai thiên mục đến [tầng] thiên nhãn thông, [thì] có còn là xã hội nhân loại không? Can nhiễu nghiêm trọng đến hình thức của xã hội nhân loại là điều tuyệt đối không được phép. Nếu tôi mà thật sự giúp chư vị khai mở đến tầng này, thì chư vị có thể lập tức trở thành khí công sư. Có người trước đây chỉ mong muốn làm khí công sư; giờ thiên mục [được] khai mở, [thì họ] có thể coi bệnh cho người khác. Tôi sao lại dẫn chư vị lạc sang đường tà như vậy được?

Vậy tôi sẽ khai mở [thiên mục] cho chư vị đến tầng nào? Tôi khai mở [thiên mục] cho chư vị trực tiếp đến tận tầng huệ nhãn thông. Khai mở tại tầng cao hơn, thì tâm tính chư vị không đủ; khai mở tại tầng thấp hơn, thì phá hoại nghiêm trọng trạng thái của xã hội người thường. Khai mở đến huệ nhãn thông, [thì] chư vị không có bản sự như cách tường khán vật, thấu thị nhân thể, nhưng chư vị lại có thể thấy được cảnh tượng tồn tại nơi không gian khác. Vậy nó có lợi ích gì? Nó có thể tăng cường tín tâm luyện công của chư vị; [khi] chư vị thấy rành rành những điều mà người thường nhìn không thấy, [thì] chư vị hiểu rằng chúng thật sự tồn tại. Bây giờ thì dù chư vị nhìn được rõ cũng vậy, không được rõ cũng vậy, [thiên mục] sẽ được khai mở đến tầng này; đối với việc luyện công của chư vị đều có lợi ích. Người thật sự tu Đại Pháp, [nếu] tuân theo chặt chẽ yêu cầu đề cao tâm tính, [thì] đọc cuốn sách này [cũng sẽ] có hiệu quả như vậy.

Điều gì quyết định tầng của thiên mục con người? Không phải là sau khi khai thiên mục cho chư vị thì cái gì [chư vị] cũng có thể nhìn thấy; không phải thế; nó còn có sự phân chia tầng thứ. Vậy tầng ấy là do điều gì quyết định? Có ba nhân tố: nhân tố thứ nhất chính là thiên mục con người cần phải có từ trong ra đến ngoài một trường, mà chúng tôi gọi là ‘khí tinh hoa’. Nó đóng vai trò gì? Nó tương tự như màn huỳnh quang của TV: nếu chẳng được tráng huỳnh quang {phosphor} thì sau khi bật TV lên nó {TV} chỉ là bóng đèn điện: chỉ có ánh sáng mà không có hình ảnh. Chính là nhờ có tráng huỳnh quang, nó mới có thể hiển thị hình ảnh được. Tất nhiên, ví dụ này cũng không thật khớp lắm. Vì chúng ta nhìn trực tiếp, còn nó {TV} phải thông qua lớp huỳnh quang để hiển hình; [nhưng] đại khái ngụ ý là vậy. Chút xíu khí tinh hoa này vô cùng trân quý; [nó] là cấu thành từ một thứ rất tinh hoa được tinh luyện từ đức. Thông thường khí tinh hoa này tồn tại trong mỗi cá nhân đều khác nhau; có lẽ trong một vạn người mới có thể tìm thấy hai người ở cùng một tầng.

Tầng của thiên mục trực tiếp là thể hiện của Pháp trong vũ trụ này của chúng ta. Nó là điều siêu thường, và có quan hệ khăng khít với tâm tính của người ta; tâm tính một người mà thấp, thì tầng của vị ấy cũng thấp. Vì tâm tính thấp, nên khí tinh hoa vị này tản mất nhiều; còn nếu tâm tính người kia rất cao; vị ấy từ bé đến lớn [sống] trong xã hội người thường, đối với danh, lợi, mâu thuẫn giữa con người, lợi ích cá nhân, và [đối với] thất tình lục dục đều coi rất nhẹ, [thì] khí tinh hoa có thể được bảo tồn tốt hơn; do đó sau khi khai thiên mục, [vị này] nhìn thấy được rõ ràng hơn. Với đứa trẻ sáu tuổi trở xuống, thì sau khi khai [thiên mục] sẽ nhìn hết sức rõ ràng; [và] khai mở cũng dễ dàng, [tôi nói] một câu liền có thể khai mở ngay.

[Vì] sự ô nhiễm của dòng chảy lớn, của thùng thuốc nhuộm lớn xã hội người thường, [mà] điều người ta cho rằng đúng, trên thực tế rất nhiều khi lại là sai. Con người ai chẳng muốn sống tốt? Mong muốn sống tốt ấy, có thể phải làm tổn hại đến lợi ích người khác, có thể làm tăng trưởng tâm lý tự tư của con người, có thể chiếm đoạt lợi ích người khác, nạt dối người khác, gây thiệt hại người khác. Chỉ vì lợi ích cá nhân, ở chốn người thường mà tranh mà đấu, vậy chẳng phải tương phản với đặc tính của vũ trụ là gì? Do vậy, điều con người cho là đúng, nó lại không nhất định là đúng. Khi giáo dục cho trẻ nhỏ, vì muốn tương lai sau này có thể xác lập chỗ đứng trong xã hội người thường nên người lớn thường hay dạy bảo ngay từ tấm bé: “con phải biết sống khôn khéo”. Từ vũ trụ chúng ta mà xét thì thấy “khôn khéo” ấy đã sai quá rồi; bởi vì chúng tôi giảng tuỳ kỳ tự nhiên, đối với lợi ích cá nhân cần coi nhẹ. Nó mà khôn kiểu ấy, chính là chạy theo lợi ích cá nhân. “Đứa nào nạt dối con, con hãy tìm thầy giáo nó, tìm cha mẹ nó”; “thấy tiền [rơi] con hãy nhặt [bỏ túi]”, toàn giáo dục trẻ như thế. Từ bé đến lớn đứa trẻ tiếp thụ những thứ như thế rất nhiều, dần dần tại xã hội người thường tâm lý tự tư của nó càng ngày càng lớn; nó chỉ muốn chiếm lợi riêng cho mình, và nó sẽ tổn đức.

Chủng vật chất đức ấy khi tổn thất rồi không tản đi mất, nó chuyển sang người khác; nhưng loại khí tinh hoa kia thì sẽ tản đi mất. Nếu một cá nhân từ bé đến lớn sống rất ‘khôn khéo’ như thế, rất coi trọng lợi ích cá nhân, chỉ chạy theo lợi, [thì] thông thường thiên mục của loại người này sau khi khai mở rồi cũng không dùng được, nhìn không rõ ràng; nhưng không có ý nói rằng từ nay trở đi vĩnh viễn không dùng được. Tại sao? Vì chúng ta trong quá trình tu luyện là phản bổn quy chân, không ngừng luyện công, cũng không ngừng bù đắp, bù đắp trở lại. Do vậy cần giảng tâm tính, chúng tôi giảng đề cao toàn bộ, thăng hoa toàn bộ. Tâm tính nâng cao lên, các điều khác cũng theo đó mà lên; tâm tính chẳng nâng lên, thì chút khí tinh hoa của thiên mục kia cũng chẳng thể bù đắp lại được; đạo lý là như vậy.

Nhân tố thứ hai chính là trong khi tự luyện công, nếu như căn cơ tốt, có thể khiến thiên mục khai mở. Thông thường một số người khi thiên mục vừa mới khai mở thì hoảng cả lên. Tại sao lại hoảng cả lên? Bởi vì môn luyện công thường chọn lúc canh khuya giờ tý, đêm thâu tịch lặng [để luyện công]. Vị ấy đang luyện đang luyện, đột nhiên trông thấy một con mắt lớn ngay trước mặt, làm vị ấy phát hoảng cả lên. Lần phát hoảng này không phải thường đâu, đến nỗi từ đó trở đi vị này không dám luyện [công] nữa. Nó làm người ta hoảng sợ lắm! Một con mắt to như thế đang chớp chớp nhìn, thật rõ ràng rành rành. Vậy nên có người gọi đó là ‘mắt ma’, cũng có người gọi là ‘mắt Phật’, v.v.; kỳ thực nó chính là con mắt của chư vị. Tất nhiên, tu tại tự kỷ, công tại sư phụ. Toàn bộ quá trình diễn hoá công của một người tu luyện, là một quá trình rất phức tạp tại các không gian khác; không phải chỉ ở một không gian khác, mà tại tất cả các không gian; thân thể tại các từng không gian tất cả đều biến hóa. Chư vị có tự mình làm được điều ấy không? Không làm được. Điều ấy là do sư phụ an bài, sư phụ làm cho; do đó mới nói là tu tại tự kỷ, công tại sư phụ. Chư vị chỉ cần tự mình có nguyện vọng như thế, mong muốn như vậy; [còn] sự việc chân thực là do sư phụ làm giúp.

Có người tự mình luyện khai thiên mục, chúng tôi giảng đó là con mắt của chư vị, dẫu rằng chư vị tự mình không diễn hoá ra nó được. Có vị có sư phụ; sư phụ thấy thiên mục của chư vị đã khai mở, liền diễn hoá ra một con mắt cho chư vị; gọi là ‘chân nhãn’. Tất nhiên có vị không có sư phụ, nhưng lại có một sư phụ qua đường. Phật gia giảng: ‘Phật vô xứ bất tại’; nơi nào cũng có, nhiều đến mức độ như vậy; cũng có người giảng: ‘trên đầu ba thước có thần linh’, nghĩa là [họ] có rất nhiều. Sư phụ qua đường một khi thấy chư vị tu tốt lắm, thiên mục đã khai mở nhưng còn thiếu một con mắt, [sư phụ] liền diễn hoá một [con mắt] cấp cho chư vị; cái đó được coi như chư vị tự mình luyện được. Bởi vì độ nhân không nói điều kiện, không tính công, không kể thưởng, cũng không kể danh tiếng; so với những nhân vật mẫu mực nơi người thường thì cao hơn hẳn; nó hoàn toàn phát xuất từ tâm từ bi.

Sau khi thiên mục người ta khai mở rồi, thì xuất hiện một loại trạng thái: bị ánh sáng chói loá mắt rất ghê gớm, cảm giác như kích thích [vào] mắt. Thật ra không phải cặp mắt của chư vị bị kích thích, mà là thể tùng quả của chư vị bị kích thích; [nhưng] chư vị cảm thấy giống như mắt bị kích thích. Đó là vì chư vị chưa có một con mắt; cấp cho chư vị một con mắt xong, thì chư vị không cảm thấy mắt bị kích thích nữa. Một số chúng ta sẽ có thể cảm thấy, [hoặc] nhìn thấy con mắt này. Vì nó có cùng bản tính vũ trụ, nên nó rất ngây thơ, cũng rất hiếu kỳ; nó nhìn vào trong, coi xem thiên mục đã khai mở chưa, đã có thể nhìn được chưa; nó cũng ngó vào bên trong nhìn chư vị. Bấy giờ thiên mục chư vị cũng vừa khai mở, nó đang nhìn chư vị; đột nhiên nhìn thấy nó thì chư vị lại hoảng cả lên. Thật ra đó chính là con mắt của chư vị, sau này chư vị có nhìn gì thì cũng thông qua con mắt này mà nhìn; chưa có con mắt ấy thì chư vị hoàn toàn không thể nhìn được, có khai mở [thiên mục] cũng không nhìn thấy được.

Nhân tố thứ ba là đột phá tầng thứ hiển hiện ra sự khác biệt [về] các không gian; nó chính là vấn đề thật sự quyết định về tầng. [Để] nhìn sự vật, ngoài đường thông chính, người ta còn có nhiều đường thông phụ. Phật gia giảng mỗi lỗ chân lông đều là một con mắt; Đạo gia giảng tất cả các khiếu trên thân thể đều là con mắt, nghĩa là, tất cả các huyệt vị đều là con mắt. Tất nhiên điều họ giảng chỉ là một dạng hình thức diễn biến của Pháp trên thân thể: không nơi nào không thể nhìn được.

Tầng mà chúng tôi giảng không giống với điều ấy. Ngoài đường thông chính ra thì tại hai lông mày, bên trên mí mắt, bên dưới mí mắt và [tại] sơn căn có một vài vị trí có đường thông phụ chủ yếu. Chúng quyết định vấn đề đột phá về tầng. Tất nhiên người tu luyện thông thường, nếu mà tại mấy vị trí ấy đều có thể nhìn được, thì tầng mà cá nhân ấy đột phá lên đã rất cao rồi. Có người có thể nhìn bằng mắt [thịt], họ đã luyện được cặp mắt của họ, nó cũng trang bị một loại hình thức công năng. Nhưng nếu con mắt này được dùng không đúng, họ cứ nhìn được cá thể này thì không thấy các cá thể khác, vậy cũng không ổn; do vậy có người thường dùng một con mắt để nhìn bên kia và một con mắt [khác] để nhìn bên này. Còn chỗ dưới con mắt này (mắt bên phải) không có đường thông phụ; vì nó có quan hệ trực tiếp với Pháp: khi làm điều không tốt người ta thường sử dụng mắt phải, nên dưới mắt phải không có đường thông phụ. Đây là nói về việc trong khi tu luyện tại thế gian pháp có xuất hiện một số đường thông phụ chủ yếu như vậy.

Đến tầng cực cao, sau khi tu luyện xuất khỏi thế gian pháp, thì còn xuất hiện một loại con mắt kiểu như phức nhãn; toàn bộ trên nửa khuôn mặt sẽ sản sinh ra một con mắt đơn lớn mà trong nó có vô số con mắt nhỏ. Có những Đại Giác Giả rất cao [tầng] tu luyện được rất nhiều con mắt, đầy hết cả khuôn mặt. Tất cả các con mắt đều thông qua con mắt đơn lớn này mà nhìn; muốn nhìn gì thì thấy nấy; liếc mắt một cái là thấy được tất cả các tầng. Hiện nay các nhà động vật học, các nhà côn trùng học nghiên cứu nhặng xanh. Mắt nhặng xanh rất lớn; dùng kính hiển vi để nhìn thì trong nó có vô số con mắt nhỏ; [mắt lớn ấy] nó được gọi là phức nhãn. Đến tận tầng cực cao [mới] có thể xuất hiện trạng thái này; so với [tầng] Như Lai thì còn phải lên cao rất nhiều lần, rất nhiều lần mới có thể xuất hiện. Nhưng người thường không thể nhìn thấy được; [người] tại tầng thông thường cũng không nhìn thấy sự tồn tại của [phức nhãn], chỉ thấy giống như người thường, bởi vì nó ở không gian khác. Đến đây đã giảng xong phần đột phá về tầng; cũng chính là vấn đề có khả năng đột phá các từng không gian.

Nói chung tôi đã giảng cho mọi người về kết cấu của thiên mục. Chúng tôi dùng ngoại lực để khai thiên mục cho chư vị, như thế nhanh hơn [và] dễ hơn. Trong khi tôi đang giảng về thiên mục, trên trán của mỗi người chúng ta đều có cảm giác căng lên, thịt tụ lại, tụ lại xoáy vào trong. Có như thế hay không? Là như thế. Miễn là tại đây những ai thật sự vứt bỏ tâm [chấp trước] đến đây học Pháp Luân Đại Pháp, thì ai cũng đều có cảm giác ấy; lực cũng rất lớn, đẩy vào phía trong. Tôi xuất ra một công chuyên môn khai thiên mục để khai mở cho chư vị; đồng thời cũng xuất những Pháp Luân để tu bổ cho chư vị. Trong khi tôi giảng thiên mục, chỉ cần là [người thật sự] tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chúng tôi đều khai mở cho chư vị; nhưng không phải nhất định ai cũng có thể nhìn rõ, cũng không nhất định là ai cũng có thể nhìn thấy; điều này có quan hệ trực tiếp đến tự thân của chư vị. Không sao hết, chư vị nhìn không thấy cũng không sao, hãy tu luyện dần dần. Thuận theo việc chư vị không ngừng đề cao tầng, chư vị sẽ lần lần nhìn thấy được, [trước] nhìn không rõ [sau] sẽ lần lần nhìn rõ. Miễn là chư vị tu luyện, khi mà chư vị dốc lòng quyết tâm tu luyện, [thì] những gì của chư vị bị tản mất sẽ [được] bồi bổ đầy đủ.

Tự mình khai thiên mục khó khăn hơn. Tôi giảng một chút rằng tự mình khai thiên mục có một vài hình thức. Ví như trong lúc chúng ta đả toạ có người quan sát [chỗ] trước trán, quan sát thiên mục, thì thấy trước trán là một đống đen đen, cũng chẳng [thấy] có gì. Qua một thời gian, họ nhận thấy trước trán lần lần trắng ra. Tu luyện một thời gian, họ phát hiện rằng trước trán lần lần sáng lên, sáng dần lên thành mầu đỏ. Đến lúc này thì nó như hoa nở; nó tương tự như trong điện ảnh, trên TV: nụ hoa nháy mắt một cái là khai nở; sẽ xuất hiện cảnh ấy. Mầu hồng này ban đầu là bình phẳng, sau đó ở giữa chuyển sang dạng ống, [từ đó] không ngừng nở, không ngừng nở. Chư vị muốn tự mình khiến nó nở thấu hoàn toàn, thì 10 năm [hay] 8 năm cũng không đủ, vì toàn bộ thiên mục đã tắc nghẽn hẳn rồi.

Thiên mục của một số người không bị tắc nghẽn, nó đã được trang bị đường thông; nhưng vì họ không luyện công, [nên] cũng không có năng lượng; do vậy khi họ luyện công thì đột nhiên xuất hiện trước mắt một thứ hình tròn đen đen. Luyện công một thời gian, nó lần lần trắng ra, từ trắng rồi lần lần sáng lên, cuối cùng ngày càng sáng hơn, cảm giác [như] kích thích con mắt. Có người nói: Tôi thấy được mặt trời, [hoặc] tôi thấy được mặt trăng. Thật ra, chư vị không thấy được mặt trời, [cũng] không thấy được mặt trăng. Vậy điều mà chư vị nhìn thấy là gì? Chính là đường thông của chư vị. Có người đột phá [lên] tầng khá là nhanh, ngay sau khi [có được] con mắt này, họ có thể trực tiếp nhìn ngay. [Cũng] có người lại vô cùng khó khăn, họ [cảm thấy như đang chạy] theo đường thông ấy, giống như một đường hầm, hoặc giống như một cái giếng; cứ khi nào luyện công lại hướng ngoài mà chạy; thậm chí cả khi ngủ cũng thấy cảm giác như tự mình đang chạy ra bên ngoài. Có người cảm giác như phi ngựa, có người [như] đang bay, có người [như] đang chạy, có người như là đang ngồi trong xe mà xông thẳng ra ngoài; nhưng xông mãi ra mà chẳng đến đầu [kia] bởi vì tự mình khai thiên mục thật rất khó. Đạo gia coi thân thể người ta như một tiểu vũ trụ; nếu như đó là một tiểu vũ trụ, [thì] mọi người thử nghĩ xem, từ trước trán cho đến thể tùng quả là mười vạn tám nghìn dặm vẫn chưa hết; do đó luôn thấy xông ra ngoài mà vẫn chưa đến đầu.

Đạo gia xem thân thể người như một tiểu vụ trụ, [điều ấy] rất có lý. Không phải ý nói rằng kết cấu tổ chức của nó rất tương tự với vũ trụ, [cũng] không phải giảng về hình thức tồn tại của cái thân thể trong không gian vật chất này của chúng ta. Chúng tôi giảng rằng, theo chỗ khoa học hiện nay nhìn nhận thì thân thể vật chất này từ tế bào trở xuống có trạng thái thế nào? Các loại thành phần phân tử, dưới phân tử là nguyên tử, proton, hạt nhân nguyên tử, điện tử, hạt quark; lạp tử nhỏ nhất mà hiện nay nghiên cứu đến là neutrino. Vậy đến vi lạp hết sức nhỏ hết sức nhỏ nữa là gì? Muốn nghiên cứu thì vô cùng khó. Những năm về sau, Thích Ca Mâu Ni đã giảng một câu như thế này, Ông nói: “Kỳ đại vô ngoại, kỳ tiểu vô nội”. Nghĩa là gì? Ngay tại tầng Như Lai [mà xét], nó lớn quá, nhìn không tới biên giới của vũ trụ; nó nhỏ quá, không tới được vi lạp vật chất nhỏ nhất; do đó Ông giảng: “Kỳ đại vô ngoại, kỳ tiểu vô nội”.

Thích Ca Mâu Ni còn giảng về học thuyết ‘tam thiên đại thiên thế giới’. Ông nói rằng trong vũ trụ này của chúng ta, trong hệ Ngân Hà này của chúng ta, có ba nghìn tinh cầu có tồn tại sắc thân như thân thể nhân loại chúng ta. Ông còn giảng rằng trong một hạt cát cũng có tam thiên đại thiên thế giới như thế này. Một hạt cát lại giống như một vũ trụ; trong đó lại có con người có trí tuệ như chúng ta, có tinh cầu giống như thế, cũng có núi sông nước chảy. Nghe thật quá huyền hoặc! Nếu đúng như lời ấy, mọi người thử nghĩ xem, ở bên trong đó cũng có những hạt cát phải không? Bên trong hạt cát kia lại có tam thiên đại thiên thế giới phải không? Như vậy trong tam thiên đại thiên thế giới ấy lại có những hạt cát phải không, bên trong hạt cát kia cũng còn có tam thiên đại thiên thế giới phải không? Vậy nên, đến tầng Như Lai mà nhìn cũng không đến tận cùng của nó được.

Tế bào [làm bằng] phân tử của con người cũng như thế. Người ta hỏi vũ trụ to đến đâu; tôi nói với mọi người rằng, vũ trụ này có biên giới; nhưng tại tầng như tầng Như Lai mà xét, thì thấy nó là vô biên vô tế, to lớn vô hạn. Mà nội bộ thân thể con người, từ phân tử cho đến vi lạp tại vi quan trở xuống lại to lớn như vũ trụ này; nghe vậy mà thấy quá huyền hoặc. [Khi] tạo thành một cá nhân, một sinh mệnh, [thì] tại [mức] cực vi quan đã tạo nên thành phần sinh mệnh đặc định của nó, bản chất của nó. Do đó những điều nghiên cứu của khoa học hiện đại còn xa mới đến chỗ này; [nếu] so sánh với các sinh mệnh ở các tinh cầu có trí huệ cao cấp trong toàn vũ trụ này, [thì] mức độ khoa học kỹ thuật của nhân loại chúng ta còn thấp lắm. Ngay cùng một lúc ở cùng một chỗ có các không gian khác, [mà] chúng ta đều không đột phá đến được; còn đĩa bay của tinh cầu khác lại trực tiếp đi trong không gian khác; khái niệm thời-không của nó khác hẳn, do đó nó nói đến là đến, nói đi là đi, mau lẹ quá đến nỗi nếu dùng quan niệm của con người thì không thể tiếp thu được.

[Khi] giảng về thiên mục, chúng tôi đề cập đến vấn đề như thế này, khi chư vị ở trong đường thông mà chạy mãi hướng ra ngoài, thì chư vị cảm thấy như nó vô biên vô tế. Có người có thể nhìn thấy một tình huống khác: họ cảm thấy không phải chạy dọc theo một đường hầm, mà là chạy về phía trước ra ngoài theo một con đường lớn vô biên vô tế, hai bên đường có non có nước có cả thành phố; [họ] cứ chạy một mạch mãi như thế hướng ra ngoài; nghe vậy rất huyền hoặc. Tôi còn nhớ một khí công sư giảng câu như thế này: ông nói rằng trong một lỗ chân lông người ta có một thành phố, trong đó có cả xe lửa, xe hơi đang chạy. Người khác nghe vậy lấy làm sửng sốt lắm, thấy huyền hoặc lắm. Mọi người đã biết, vật chất ở [các mức] vi lạp có phân tử, nguyên tử, proton, khảo sát xuống nữa mãi đến tận cùng; nếu như tại mỗi tầng có thể nhìn thấy được một diện {bề mặt} của tầng, chứ không phải là một điểm, [tức là] thấy một diện của tầng phân tử, thấy một diện của tầng nguyên tử, một diện của tầng proton, một diện của tầng hạt nhân nguyên tử, thì chư vị đã nhìn thấy được hình thức tồn tại tại những không gian khác nhau. Bất kể vật thể nào, kể cả thân thể người, cũng đều đồng thời tồn tại [tại các] tầng không gian cùng với không gian vũ trụ, [chúng] cũng có tương thông [với nhau]. Vật lý học hiện đại của chúng ta nghiên cứu các vi lạp vật chất, [nó] chỉ nghiên cứu từng vi lạp, phân tích, phân tách nó; phân tách hạt nhân nguyên tử rồi lại nghiên cứu thành phần phân rã [của hạt nhân]. Nếu có các thiết bị có thể triển khai mà nhìn thấy trong tầng ấy—toàn bộ thể hiện của tất cả thành phần nguyên tử hoặc thành phần phân tử ở trong tầng này—nếu có thể nhìn thấy được cảnh tượng ấy, thì chư vị đã đột phá được đến không gian ấy mà nhìn thấy được chân tướng tồn tại ở các không gian khác. Thân thể người và không gian bên ngoài [nó] có sự đối ứng, chúng đều tồn tại theo hình thức tồn tại như thế.

Tự mình khai thiên mục còn có một số trạng thái khác nữa, chúng tôi chủ yếu đã giảng một số hiện tượng phổ biến. Còn có người thấy thiên mục xoay chuyển; người luyện công Đạo gia thường xuyên thấy trong thiên mục xoay chuyển; đĩa thái cực “păng” một cái là tách mở ra, sau đó là nhìn được cảnh tượng. Nhưng không phải trong sọ não chư vị [vốn] có thái cực; đó là sư phụ ban đầu đã cấp cho chư vị một bộ hệ thống, một thứ trong đó là thái cực; ông [niêm] phong thiên mục chư vị lại; đến lúc chư vị khai mở [thiên mục], nó sẽ tách mở ra. Ông đã cố ý an bài cho chư vị như thế, chứ không phải nguyên trong não chư vị đã có.

Lại có một số người truy cầu khai thiên mục, [họ] càng luyện lại càng không khai mở được; nguyên nhân tại sao? Bản thân họ không [hiểu] rõ. Chủ yếu là vì thiên mục không phải là thứ có thể cầu; càng cầu càng không được. Càng truy cầu nhiều, thì không chỉ không khai mở, trái lại một thứ [chất] tràn ra từ thiên mục của họ, đen không đen, trắng không trắng, thứ ấy đóng kín thiên mục của chư vị lại. Càng lâu về sau, nó sẽ hình thành một trường rất lớn, ngày càng tràn ra nhiều. Thiên mục càng không khai mở, lại càng truy cầu hơn, thứ chất kia lại tràn ra càng nhiều; kết quả [nó] bao vây toàn bộ thân thể của họ, thậm chí độ dày rất lớn, mang theo một trường rất lớn. Thiên mục của cá nhân này dẫu thật sự khai mở rồi, vị ấy cũng chẳng nhìn thấy được, bởi vì vị ấy bị tâm chấp trước của mình phong kín lại rồi. Trừ phi sau này không gọt giũa lại nữa, khi đã hoàn toàn vứt hết cái tâm chấp trước ấy, nó mới dần dần tản đi; nhưng phải trải qua một quá trình tu luyện rất gian khổ và rất lâu mới có thể dứt khỏi hết được; điều này rất không cần thiết. Có người không hiểu điều ấy; sư phụ đã dặn họ không thể cầu, không thể cầu; họ không tin, cứ một mực truy cầu; và kết quả thu được [hoàn toàn] ngược lại.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 21/12/11 12:55 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 2 14/11/11 21:10
Bài viết: 58

Đã cảm ơn     : 9 lần
Được cảm ơn : 77 lần
1. Bước 1
Đặt đồng hồ báo thức cho 20 phút. Có một bộ đếm thời gian nghe sẽ giúp bạn tập trung thiền định mà không lo ngại mình đã ngồi được bao lâu. Bắt đầu hẹn giờ khi bạn làm các dưới đây.
-------------------------------------------------------------


Ai chỉ để cái đồng hồ vậy ?ông thầy nào chỉ ,ngồi thiền mà cứ quan tâm đến đồng hồ thời gian nhập định thì cái này không gọi là thiền định nữa ,mà là thiền canh giờ ,mai mốt sau này đắc thành chánh quả về niết bàn lấy đồng hồ đâu mà canh HẢ........?????

_________________
CƯ SĨ DIỆU ĐỊNH
Bồ đề vốn không thọ
Hoa sen vốn không đài


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 21/12/11 13:11 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 2 14/11/11 21:10
Bài viết: 58

Đã cảm ơn     : 9 lần
Được cảm ơn : 77 lần
Bài của PHÚC ĐỊNH .
PHƯƠNG PHÁP THIỀN ĐỊNH VỀ ÂM THANH VŨ TRỤ HAY TIẾNG HẢI TRIỀU ÂM CỦA ĐỨC QUAN THẾ ÂM PHẬT MẪU

Truyền Pháp: Cư sĩ THANH TÂM
-------------------------------------------------------------------------


Đọc qua tưởng là cao siêu nhưng phương pháp này dễ làm người ta KHÙNG luôn thiền mà phải bịt lỗ tai ,rồi bịt mắt ,nội ngồi chừng 20 phút cái tay nó mỏi ,lúc đó lo tập trung cái tay nhiều hơn con mắt với lỗ tai .
Cái này không phải thiền để mở con mắt thứu ba ,mà thiền để tập cho cái tay nó mạnh thì có ,bịt lỗ tai để không nghe bên ngoài cuối cùng nghe cái vọng niệm ảo giác bên trong coi bộ lâu ngày thành tẩu hỏa nhập ma luôn HÀI...Z...BẬY QUÁ

_________________
CƯ SĨ DIỆU ĐỊNH
Bồ đề vốn không thọ
Hoa sen vốn không đài


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 21/12/11 18:56 
Ngoại tuyến
Thành viên tích cực
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 5 01/09/11 0:31
Bài viết: 544
Đến từ: Trung Cung Thanh Tịnh (0979599669)

Đã cảm ơn     : 159 lần
Được cảm ơn : 297 lần
Hiii, ngày đầu chân ướt chân ráo vào Matviet không biết bắt đầu từ đâu, như thế nào cứ đưa lên cho nó có vị mặn ngọt chua cay. Chứ thật tình Phúc Định chưa đọc bài này. Thoạt nhìn tưởng bài của ai, định vào bàn thiên luận địa hóa ra là mình từ "ngày xửa ngày xưa"... Chà, cái sai là vội vã không đọc một chữ nào...giờ đọc lại mới thấy buồn cười thật, bài tập thiền thế này dễ tẩu hỏa là đúng, may mà chưa ai đọc và thực hành theo bài này, nếu lỡ rồi Phúc Định xin giải cho những ai mắc phải. Đáng tiếc, cái gì thuộc về sơ khai cũng mơ hồ cần được chấn chỉnh.
Lại còn cư sĩ Thanh Tâm nữa, vị này là ai nam hay nữ Phúc Định chẳng biết. Thiền kiểu này khiếp quá đi mất, hành thiền theo trạng thái Tây Du còn nhẹ nhàng mà gặt hái được nhiều hơn.
Cám ơn Cư Sĩ Diệu Định nhé, khi nào có duyên hội ngộ ngay đời thực Phúc Định xin yết kiến và được chiêm bái năng lực của thày...
Qua kết luận, đây chỉ là bài tập sơ sài của những cái sơ sài, cũng chưa hẳn là nó không có ích. Khi ngày đầu tập Khí thì người ta phải tập Động Công rồi mới đến Tĩnh Công, tập từ Ngoại Công, ngạnh công rồi mới tới Nội công.
Đối với một môn sinh muốn phát triển năng lực toàn diện, điều đầu tiên là phải rèn luyện thân thể, trí óc, rồi mới tập tới Lý - Khí khi nào khai thông được ( tiên thiên và hậu thiên) thì mới là có hy vọng.
Chắc còn nhiều bài nữa, nhờ thày thanh lọc cho. Hoan hỷ quá! Cốt lõi là cái sai của Phúc Định post bừa, xin được tiếp thu, còn cư sĩ Thanh Tâm là ai Phúc Định sẽ tìm bằng được thông tin để hỏi tội vì tác phẩm "đời thừa" này. Hảo Hảo!


Qua đây, xin cư sĩ Diệu Định mở rộng lòng bố thí Pháp, mà chỉ bày cho Phúc Định cũng như đông đảo quý đạo hữu trên Matviet một pháp tu thiền mà thày cho là hiệu quả. Xin không vì lý do mà từ chối.


Sửa lần cuối bởi Phúc Định vào ngày Thứ 4 21/12/11 22:37 với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 21/12/11 22:25 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Chủ nhật 21/08/11 8:38
Bài viết: 473

Đã cảm ơn     : 438 lần
Được cảm ơn : 460 lần
Qua đây, xin cư sĩ Diệu Định mở rộng lòng bố thí Pháp, mà chỉ bày cho Phúc Định cũng như đông đảo quý đạo hữu trên Matviet một pháp tu thiền mà thày cho là hiệu quả. Xin không vì lý do mà từ chối.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


Phúc Định nói đúng đó Tỷ Diệu Định ơi ! Tỷ nên thực hành Lục Độ Ba La Mật mà thí pháp cho quí đạo hữu một pháp tu thiền nào mà Tỷ cho là hiệu quả và phù hợp nhất với hành giả sơ cơ như các Đệ đi Tỷ à.

_________________
Bao nhiêu lầm lỗi cũng do tâm
Tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm
Sám hối xong rồi lòng nhẹ nhõm
Ngàn xưa mây bạc vẫn thong dong...


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 21/12/11 23:07 
Ngoại tuyến
Thành viên tích cực
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 5 01/09/11 0:31
Bài viết: 544
Đến từ: Trung Cung Thanh Tịnh (0979599669)

Đã cảm ơn     : 159 lần
Được cảm ơn : 297 lần
Tâm Vô Ngã

Nếu biết đây là Tâm Thiện Trí

Điều cốt lõi nhất,

Tất cả, vì danh vọng đạt được ?

Hay, vì mãnh đất lành tâm linh?

Đâu là Tư duy chân chánh – Trí tuệ

Nếu biết đây là Tâm Thiện Trí

Điều cốt lõi nhất,

Đừng chấp vào uy quyền

Chớ có bới lông tìm vết

Mà thực hành pháp thông hiểu lẫn nhau

Hãy dễ dàng chấp nhận

Với con tim rộng mở

Nhận ra chân lý hay danh vọng hão

Tâm luôn dũng cảm

Không cúi mình trước giàu sang thế lực

Đầu gối không cong mà tâm luôn ngay thẳng

Tận lực phục vụ hoàn toàn

Luôn đúng lúc,

Mà không chút vì tên gọi hay chức danh

Không kèn cựa giữa cho và nhận

Tất cả đều không phân biệt

Tâm thiện xả cho bao người

Luôn gìn giữ tâm trong sạch

Không rơi vào bẫy của cái “Tôi” giả hiệu

Nếu biết đây là Tâm Thiện Trí

Điều cốt lõi nhất,

Tất cả, vì danh vọng đạt được ?

Hay, vì mãnh đất lành tâm linh?

Đâu là Tư duy chân chánh – Trí tuệ

Cái gì cốt lõi nhất,

Chính là Tâm giải thoát

Một cái Tâm Vô Ngã.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 5 22/12/11 10:36 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 3 22/11/11 19:15
Bài viết: 35

Đã cảm ơn     : 0 lần
Được cảm ơn : 42 lần
Thực hành để khai mở "Con mắt thứ 3" có nhiều cách thức từ đơn giản đến phức tạp. Khai mở được nó tức là có thần thông. Vậy dùng thần thông đó để làm vào việc gì có ích hay chỉ vì tò mò muốn tìm hiểu cho vui? Hay thể hiện đẳng cấp, khả năng mình hơn người, được người đời kính nể, ngưỡng mộ?

Nhiều người ( thôi xin được gọi là Thầy) say mê tập luyện đêm ngày, đến khi mở được con mắt thần kỳ rồi thì lại cảm thấy hối hận vì mình đã trót đi quá đà, sai mục đích. Nào là suốt ngày nhìn thấy yêu ma quỷ quái nó trêu trọc hại người mà bản thân tài năng vô dụng không có pháp lực để trị chúng. Rồi thì thế giói tâm linh biết đến khả năng "hơn người" của Thầy mà tìm đến. Một số đến nhờ vả giúp đỡ, một số đến trêu trọc xem khả năng tài Pháp của Thầy đến đâu. Một số cảm thấy khó chịu vì biết Thầy nhìn thấy chúng làm các việc mà đáng ra người phàm trần không nên nhìn thấy, bèn kéo nhau đến nhà Thầy gây gổ, phá phách trong nhà....tai ương liên tiếp, chống đỡ không xong. Cuối cùng lại phải nhờ cậy tới Pháp Sư trừ yêu diệt ma mới được yên ổn. Câu chuyện này tưởng như bịa mà hoàn toàn đã có thật.

Vậy khuyên các bạn, các đạo hữu trước khi làm việc gì liên quan đến tu luyện thần thông, phải suy nghĩ cho kỹ trước khi hành động. Nếu không phải là người có duyên tu tập, có đạo hạnh, có niềm tin mạnh mẽ nơi đấng linh thiêng tối cao, được sự linh ứng giác ngộ tâm linh, thì đừng nên ham hố cưỡng cầu khổ luyện thực hành. Chỉ nên tham khảo đọc để hiểu biết, thêm vốn kinh nghiệm sống.

Hiểu biết được nhiều việc từ duy tâm đến duy vật cũng đã được coi là "nhà Thông Thái" hãnh diện với đời, đâu cần phải Thần thông đạo pháp này nọ cao siêu mà có ngày chuốc lấy hạn họa khốn cùng.

_________________
Điều quan trọng ko phải vị trí ta đang đứng, mà ở hướng ta đang đi.
[url]Trang nhà http://giacngotamlinh.com[/url]


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 5 22/12/11 11:37 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Chủ nhật 21/08/11 8:38
Bài viết: 473

Đã cảm ơn     : 438 lần
Được cảm ơn : 460 lần
Vậy khuyên các bạn, các đạo hữu trước khi làm việc gì liên quan đến tu luyện thần thông, phải suy nghĩ cho kỹ trước khi hành động. Nếu không phải là người có duyên tu tập, có đạo hạnh, có niềm tin mạnh mẽ nơi đấng linh thiêng tối cao, được sự linh ứng giác ngộ tâm linh, thì đừng nên ham hố cưỡng cầu khổ luyện thực hành. Chỉ nên tham khảo đọc để hiểu biết, thêm vốn kinh nghiệm sống.
--------------------------------------------------------------------------------------------------


Cảm ơn Đạo hữu Minhtri thật nhiều.

_________________
Bao nhiêu lầm lỗi cũng do tâm
Tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm
Sám hối xong rồi lòng nhẹ nhõm
Ngàn xưa mây bạc vẫn thong dong...


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 24 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3  Trang kế tiếp

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
cron

Powered by phpBB® Forum Software © phpBB Group
Diễn đàn được phát triển bởi Nguyễn Việt Anh