Hôm nay, Thứ 4 13/11/19 2:47

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 131 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 ... 14  Trang kế tiếp
Người gửi Nội dung
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 30/11/11 14:29 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 6 02/09/11 8:40
Bài viết: 39

Đã cảm ơn     : 3 lần
Được cảm ơn : 9 lần
Cốc cốc cốc. Mỗi tuần một chuyện của anh Hoàng Tử Jang lâu quá rồi chưa mở cửa. Anh đi Hàn Quốc về rồi thì mở cửa 1 tuần vài chuyện như trước đi. Mong lắm.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 3 06/12/11 13:38 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 7 20/08/11 16:02
Bài viết: 196
Đến từ: Korea

Đã cảm ơn     : 93 lần
Được cảm ơn : 125 lần
Hình ảnh



Vì sao ta sống!?

Là niềm vui và hạnh phúc khi đối mặt và vượt qua khó khăn, là ước mơ và hi vọng vào ngày mai...
Nhiều bạn trẻ thường tự đặt cho mình câu hỏi: “Ta là ai ở giữa cuộc đời rộng lớn này?”, “Ý nghĩa đích thực của cuộc sống là gì?”, “Ta sống vì điều gì?”. Đó là tâm sự quen thuộc của những tâm hồn mới lớn, đôi khi đứng trước cuộc sống rộng lớn và mênh mông, những người trẻ tự thấy mình cô độc, lạc lõng, thậm chí mất phương hướng. Những câu hỏi tưởng chừng ngô nghê ấy, cũng chính là câu hỏi về trách nhiệm, về ý nghĩa của cuộc sống của chính mình.
Nhưng bạn có biết không? Có nhiều điều thật giản dị,câu trả lời đôi khi nằm ngay trong chính câu hỏi. Cuộc sống không phải là một chuỗi những bất ngờ, tự nhiên mà có, cuộc sống là những điều nối tiếp nhau, có nhân có quả, có bắt đầu và có kết thúc. Có bao giờ bạn tựhỏi, bạn có được ngày hôm nay, là nhờ điều gì hay không? Trả lời được câu hỏi đó, bạn sẽ có cho mình câu giải đáp với những thắc mắc tưởng chừng vô tận với cuộc sống...
Bạn này, bạn được nuôi dưỡng lớn khôn, mạnh khỏe như thế này, là nhờ cha bạn đã vất vả mỗi ngày, không quản nắng mưa, lao động cực nhọc để bạn có bát cơm trắng dẻo thơm, được cắp sách vở tới trường học điều hay lẽ phải, được manh áo ấm qua mùa đông giá rét... Vậy thì, bạn hãy nâng niu từng hạt gạo ngọt bùi, học cho thật tốt, thật hay, và đừng quên tâm niệm một lòng - “công cha như núi Thái Sơn”...
Từ nhỏ tới lớn, cả khi khỏe mạnh tươi vui đến khi ốm đau bệnh tật, trái nắng giở trời, mẹ luôn là người nâng niu từng bữa ăn giấc ngủ cho bạn. Mẹ thức khuya dậy sớm, pha cho bạn ly sữa, nấu cho bạn bát mỳ mỗi khi bạn đến kỳ thi chong đèn học bài. Khi bạn gặp thất bại, buồn đau, lo lắng, mẹ luôn ở bên động viên, lắng nghe, an ủi... Vì thế, đừng bao giờ làm đau lòng mẹ, bạn nhé.
Khi bạn gặp khó khăn, những – người – bạn – thật – sự luôn chìa tay ra giúp bạn. Khi bạn có tâm sự, nỗi niềm, bạn bè luôn sẵn sàng sẻ chia. Khi bạn hạnh phúc, bạn bè luôn mỉm cười,chung vui với bạn. Vì thế, bạn hãy luôn thương yêu, luôn mở lòng với những người bạn thân thật thân ấy nhé!
Bạn có nhớ mình vượt qua được những thăng trầm, những hụt hẫng trong cuộc sống bằng cách nào không? Đó chính là vì bạn còn hi vọng vào tương lai, bởi bạn tin rằng “Ngày mai sẽ là một ngày mới” và “sau cơn mưa trời lại sáng”. Vì thế, dù trong bất cứ hòan cảnh nào, bạn cũng đừng đánh mất niềm tin và hi vọng đấy nhé!
Bạn à, bạn có hiểu tôi định nói điều gì với bạn không? Ý nghĩa của cuộc sống nằm ngay trong những giá trị bình thường quanh ta – là tình yêu của mẹ cha, là tình thân của bạn bè, là niềm vui và hạnh phúc khi đối mặt và vượt qua khó khăn, là ước mơ và hi vọng vào ngày mai... Và điều gì nuôi dưỡng tâm hồn ta, xây đắp nên cuộcsống của chúng ta, thì ta cần, nên và phải sống vì chính những điều đó.

_________________
Hình ảnh


Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được. .


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 3 06/12/11 13:41 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 7 20/08/11 16:02
Bài viết: 196
Đến từ: Korea

Đã cảm ơn     : 93 lần
Được cảm ơn : 125 lần
Tình yêu... và đam mê


•Tình yêu thường bắt nguồn từ tình bạn, dần trở nên sâu đậm và bén rễ.

•Sự đam mê được đánh dấu bởi cảm giác không an tâm. Bạn hào hứng và mong mỏi nhưng không thực sự hạnh phúc. Bạn luôn có những nghi ngờ lẩn quẩn trong tâm trí, những câu hỏi không lời đáp… Và điều đó có thể khiến đầu độc giấc mơ đẹp của bạn.

Hình ảnh

•Tình yêu là sự hiểu nhau trong thầm lặng và chấp nhận mặt chưa hoàn hảo của lẫn nhau. Nó đem lại cho bạn sức mạnh và hơn thế - truyền sức mạnh của bạn sang người mình yêu. Bạn luôn cảm thấy ấm áp dù họ bên cạnh hay đi xa. Khoảng cách về địa lý không chia cắt hai bạn. Trong tâm trí hai bạn luôn là những thước phim hạnh phúc được quay tới lui. Và bạn tin rằng cả hai là dành cho nhau, và có thể chờ đợi dù lâu đến đâu.

•Sự đam mê bảo, "Chúng ta phải cưới nhau ngay thôi. Anh không mạo hiểm để đánh mất em."

•Tình yêu nói, "Hãy kiên nhẫn. Đừng hoảng lên như thế. Cần lập kế hoạch cho tương lai chắc chắn."

•Sự đam mê thường đòi hỏi về tình dục. Bất cứ khi nào bên nhau, bạn cũng mong rằng sẽ được “quan hệ”.

•Tình yêu không đặt nền tảng trên quan hệ tình dục. Đó là sự chín muồi của tình cảm, nó khiến cho tình dục trở nên ngọt ngào hơn rất nhiều. Bạn cần phải là bạn bè trước khi có thể trở thành người yêu của nhau.

•Sự đam mê thiếu hẳn tự tin. Khi người yêu đi xa bạn thường nghi ngờ họ sẽ lừa dối. Đôi khi bạn lên kế hoạch giám sát hoặc kiểm tra.

•Tình yêu đồng nghĩa với tin tưởng. Bạn hoàn toàn yên tâm và bình tĩnh trước những ám chỉ này nọ, và không có gì khiến bạn thấy bị đe dọa. Người yêu của bạn cũng cảm nhận được sự tin tưởng này ở bạn, và họ càng cố gắng chứng tỏ mình xứng đáng với sự tin cậy ấy.

•Sự đam mê có thể dẫn dắt bạn làm những chuyện mà sau này sẽ phải ân hận, nhưng tình yêu không bao giờ là hối hận cả, nó không lèo lái bạn đi chệch hướng.

•Tình yêu giữ cho mình vị thế cao cả. Nó khiến bạn thấy mình được bù đắp và trở nên toàn vẹn. Nó lấp đầy khoảng trống trong trái tim bạn.

Hình ảnh

Tình yêu được ví như chiếc thang nâng đỡ bạn. Nó mang bạn lên cao. Khiến bạn nhìn lên và suy nghĩ về những lý tưởng cao đẹp. Nó khiến bạn trở thành một con người tốt hơn trước kia. Có tình yêu bên cạnh, bạn đã được bù đắp rất nhiều thứ bạn chưa có hay không thể có. Nhưng nếu không có tình yêu, bất cứ gì bạn có cũng đều không nhiều ý nghĩa. Bí mật của cuộc đời mỗi người không chỉ là sống mà là có điều gì để hướng đến, sống trọn vẹn vì nó.

•Sự đam mê là cảm giác, tình yêu thực thụ bao gồm cả hẹn ước và cam kết. Sự đam mê là tình cảm của xúc cảm. Tình yêu thực thụ lại mang đến sự tận tâm và sẵn sàng hy sinh cho nhau nếu cần. Một người sẽ “rơi vào” trạng thái đam mê, nhưng họ lại “trưởng thành” từ tình yêu thực thụ.

•Điều căn bản của tình yêu là quan tâm đến người khác. Nó thường thích cho đi hơn là nhận về.

•Sau cùng, sự đam mê sẽ chết dần theo thời gian và ngăn cách, trong khi tình yêu sẽ nhờ vào đó lớn dần lên. Điều này không có nghĩa rằng bạn không đau buồn khi bị buộc xa cách người mình yêu. Trái lại, nỗi đau ấy rất lớn nếu bạn thực sự yêu.

_________________
Hình ảnh


Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được. .


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 3 06/12/11 13:51 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 7 20/08/11 16:02
Bài viết: 196
Đến từ: Korea

Đã cảm ơn     : 93 lần
Được cảm ơn : 125 lần
Mỹ Hà đã viết:
Cốc cốc cốc. Mỗi tuần một chuyện của anh Hoàng Tử Jang lâu quá rồi chưa mở cửa. Anh đi Hàn Quốc về rồi thì mở cửa 1 tuần vài chuyện như trước đi. Mong lắm.


:) Lâu wá hông có viết bài, nên bữa nay làm 2 bài luôn :lol: dành tặng các đạo hữu. Chúc bạn đọc có 1 tuần mới nhiều niềm vui!

_________________
Hình ảnh


Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được. .


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 5 08/12/11 15:30 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 6 02/09/11 8:40
Bài viết: 39

Đã cảm ơn     : 3 lần
Được cảm ơn : 9 lần
Có mỗi em chú tâm đọc bài của anh Hoàng Tử Jang. Bữa nay anh làm 2 bài tặng các đạo hữu, em nhận luôn là dành cho Mỹ Hà để nhận luôn nhiều niềm vui nhé.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 21/12/11 17:21 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 7 20/08/11 16:02
Bài viết: 196
Đến từ: Korea

Đã cảm ơn     : 93 lần
Được cảm ơn : 125 lần
Hình ảnh

Những lời chúc hay, những lời cảm ơn, những quà tặng xinh xắn, những bữa ăn đầm ấm ... đều là những món quà ý nghĩa mà bạn có thể dành tặng người thân trong dịp giáng sinh năm nay
Câu chuyện giáng sinh....

Như thường lệ,mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...

Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.

Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ saonếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"

Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."

Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.

"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".

Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.

Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi zẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.

Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."


Hình ảnh

Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.

Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.

Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp giáng sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.

Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói “Nó đã đi theo với đức Chúa rồi”.

Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.

Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm. Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”

Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.

Hai ngày sau tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.

Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đà tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.


Hình ảnh

Cho Và Nhận Trong Mùa Giáng Sinh

Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng.

Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức?

Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?

Một nguyên tắc tư bản: cho để nhận

“Anh hãy cho tôi những gì tôi cần và anh sẽ nhận được những gì anh cần”. Đó là nguyên tắc cho để nhận (Give and take hay Donnant - donnant) của xã hội tư bản.

Cho cũng có nghĩa là bán cho. Vô tiệm ăn mình thường gọi: cho tôi ly cà phê sữa đá. Tôi đưa anh 3$, tôi nhận ly cà phê. Tiền trao cháo múc.

Nghĩ rộng ra, nguyên tắc trên cũng có thể đem áp dụng vào cá nhân mỗi người.

Chúng ta cần phải ăn, cần phải uống và cần tập thể dục cho cơ thể được khỏe mạnh.
Người mẹ cho con bú để nó sống và lớn khôn nên người. Đó là món quà tình mẫu tử cho và nhận. Hạnh phúc của con chính là hạnh phúc của người mẹ (cycle du don).

Trong mối tương quan giữa con nguời với nhau, tiền bạc là biểu tượng để mọi người có thể trao đổi hàng hoá và dịch vụ lẫn nhau.

Cho, đổi chác và tặng
Cho để nhận là nguyên tắc của mọi sự đổi chác.

Trong xã hội ngày nay, muốn sống với người khác thì cần phải có sự đổi chác qua lại.
Đôi khi cho cũng có thể là một hành động bất vụ lợi xuất phát từ lòng bác ái, thương người.
Tặng đúng nghĩa ra là cho mà không đòi hỏi phải có sự đền đáp hay trả lại.

Cho để nhận, một nguyên tắc trong mối giao tiếp xã hội.
Theo phong tục Việt Nam thì bánh ích có đi thì bánh quy phải có lại mới toại lòng nhau. Đó là phép xử thế lịch sự trong xã hội để mọi người đều được vui vẻ với nhau.

Cho tiền cho bạc, cho của cải vật chất, cho công sức và sự ân cần, săn sóc cũng có thể với dụng ý lợi dụng, tạo cảm tình, để tìm ân huệ, hoặc chức vụ sau nầy. Có khi cho ít mà nhận được nhiều. Người đời thường nói đó là thả con tép để bắt con tôm.

Cũng có người cho hay bố thí có chủ đích, để mong cầu được phước báo, cho cha mẹ và cho bản thân mình lúc chết được vãng sanh về cõi Tây Phương Cực Lạc.

Cho mà không cầu được đền đáp lại có thể bị người ta lợi dụng chăng?
Con người rất phức tạp. Cho một món quà không mấy đáng giá đôi khi có thể bị hiểu lầm là khinh khi người ta.

Có người làm ăn lươn lẹo, chôm chỉa nhiều quá nên cần bố thí bớt để nhẹ tội với lương tâm đồng thời cũng để chứng tỏ là mình là người hào phóng. Có người bố thí hầu để được giảm thuế cuối năm.

Có người cho để lấy tiếng.

Có người cho vì bị ép buộc, vì sợ người ta trù ẻo làm khó dễ, vì sợ người ta trách mình keo kiệt.

Tuy nhiên cũng có người cho vì lòng vị tha bác ái và thương người nghèo khó, khốn khổ . Họ không mong đợi được đền đáp nhưng chắc chắn là họ nhận được niềm vui tinh thần rất nhiều.

Theo nhà nhân chủng học Marcel Mauss, chúng ta bắt buộc phải trả lễ lại mỗi khi chúng ta nhận được một món quà hay một sự giúp đỡ từ một người nào đó.

Nghiên cứu về phong tục tập quán của các bộ lạc thiểu số bán khai ở quần đảo Nam Dương và Tân Tây Lan, qua tản văn Essai sur le don (1923) Gs Marcel Mass cho biết tập tục Potlatch (tập tục hệ thống quà biếu) được xem là vô cùng quan trọng trong sinh hoạt hằng ngày hay trong những dịp lễ hội giữa các bộ lạc với nhau.

Mỗi khi một cá nhân hay một bộ lạc nhận được quà biếu thì họ bắt buộc phải trả lễ lại bằng một món quà khác có giá trị tương đương hay cao hơn món quà mà họ đã nhận được.

Món quà trả lễ có thể được biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau như: dụng cụ nhà bếp, bàn ghế, tiệc tùng ăn nhậu, nhảy múa, thậm chí có thể là phụ nữ và trẻ em v,v...
Potlatch biểu tượng của sự hài hòa trong xã hội, cũng như quyền quy và sức mạnh của bộ lạc.

Người cho quyết định giá trị món quà mà họ đem biếu.
Phải chăng potlatch cũng là một nguyên tắc và là một nền tảng trong xã hội ngày nay của chúng ta?
Người ta chào mình, vì phép lịch sự bắt buộc mình phải chào lại họ.
Theo cách suy nghĩ của nhiều người thì của biếu là của lo, của cho là của nợ. Đó là potlatch.
Hôm nay người ta đi đám cưới con mình, sang năm thì mình có bổn phận phải đi dự đám cưới của con họ để trả lễ lại.

Các tôn giáo nghĩ gì?

*Theo Thiên Chúa Giáo

Đức Chúa Trời là đấng toàn năng, tạo ra mọi sự vật trên Trời và dưới thế. Chúa cho chúng ta sự sống đời đời.
Từ thiện được xây dựng từ lòng thương yêu bất vụ lợi không màng đến sự báo đáp hay nhận lại bất cứ điều gì cả. Cho xuất phát từ lòng thương yêu không giới hạn.

Người cho tiền của hay giúp đỡ người khác thường cảm thấy mình được sung sướng và hạnh phúc hơn những người nhận được tiền hay nhận được sự giúp đỡ.

Tuy vậy cũng có người còn nghi ngờ điều trên.
Theo họ, sự khác biệt giữa người hảo tâm và người không có lòng hảo tâm được xuất phát từ lòng tin và thái độ của họ. Có bốn động lực rõ rệt đã ảnh hưởng và nung đúc đến lòng hảo tâm của con người : đức tin vào tôn giáo, lòng bi quan không tin chánh phủ về đời sống mặt kinh tế, gia đình vững mạnh, và vào đầu óc kinh doanh làm ăn của họ.


*Theo Phật Giáo

Cho hay bố thí là một hạnh trong Phật giáo.
Bố thí là hạnh đầu tiên trong sáu hạnh của Bồ Tát.
Sau đây tác giả xin tóm lược các điểm chánh trong bài Bố thí có mấy loại (Kinh Điển Phật Pháp) và Bố Thí Ba La Mật (Thích Trí Siêu).

Bố thí có 3 loại:
1) Tài thí: tức bố thí tiền
2) Pháp thí: bố thí pháp
3)Vô úy thí: tức bố thí sự không sợ hãi.
Ba loại bố thí vừa nêu được gọi chung là vật thí.

*“Khi nói đến bố thí, thì chúng ta phải nhận ra ba yếu tố tạo ra nó: người cho (năng thí), món đồ (vật thí) và người nhận (sở thí). Ba yếu tố nầy rất quan trọng. Nếu thiếu một trong ba yếu tố kể trên thì sẽ không có sự bố thí.

Có người cầm trong tay một món đồ muốn cho mà không có ai nhận thì không có sự bố thí. Có món đồ mà không có người cho và người nhận thì cũng không có sư bố thí. Có người sẵn sàng nhận đồ mà không có ai cho thì cũng không có sự bố thí.

*Một sự bố thí được xem là trong sạch và đem lại phước báo vô lượng vô biên cần phải có ba yếu tố sau đây
- Người bố thí phải có tâm trong sạch.
- Vật được thí phải chân chính.
- Người nhận phải được kính trọng tối đa”.

Kết luận
Cho để làm gì? Quả thật đây là một vấn đề rất phức tạp và khó giải nghĩa cho thỏa đáng được. Tùy theo nguời, tùy theo hoàn cảnh, tùy theo sự hiểu biết và đức tinh tôn giáo mà có thể có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau.



Hình ảnh

_________________
Hình ảnh


Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được. .


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 6 23/12/11 7:48 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 6 09/09/11 11:33
Bài viết: 224

Đã cảm ơn     : 120 lần
Được cảm ơn : 244 lần
MERRY CHRISMAS


http://www.youtube.com/watch?v=O2MFducncsg&feature=player_embedded

Hình ảnh

Hình ảnh

CHÚC GIÁNG SINH AN VUI, MAY MẮN, THÀNH CÔNG


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 7 31/12/11 8:23 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 6 02/09/11 8:40
Bài viết: 39

Đã cảm ơn     : 3 lần
Được cảm ơn : 9 lần
Khi bạn gặp khó khăn, những – người – bạn – thật – sự luôn chìa tay ra giúp bạn. Khi bạn có tâm sự, nỗi niềm, bạn bè luôn sẵn sàng sẻ chia.

Ước gì thực sự có người sẵn sàng sẻ chia nhỉ.
Chúc anh Hoàng Tử Jang năm mới 2012 đi Hàn Quốc nhiều nhé.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 04/01/12 13:34 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 7 20/08/11 16:02
Bài viết: 196
Đến từ: Korea

Đã cảm ơn     : 93 lần
Được cảm ơn : 125 lần
Hình ảnh


1. Ngã tư Kim Ngưu - Minh Khai, dòng xe cộ hơi ùn lại vì đèn đỏ. Chợt thấy một người đàn ông mái tóc đã hoa râm, mặc áo jacket màu lông bò, quần kaki bạc màu và đôi giày thể thao to sụ màu trắng nhờ nhờ hối hả chạy men theo vỉa hè bên tay phải.

Ý nghĩ đầu tiên thoáng qua tôi là phải chăng một vụ cướp nào đó vừa xảy ra? Nhưng rồi suy nghĩ đó mau chóng bị dập tắt bởi hướng nhìn của người đàn ông đang chạy nọ: bên trái tôi, một chiếc xe khách đang chầm chậm tiến tới ngã tư, cửa sau xe đã mở. "À, đón khách" - luồng suy nghĩ mới ngay lập tức được xác nhận bởi hai bóng người vừa xuất hiện, chạy cùng chiều với người đàn ông trung niên. Trông họ trẻ hơn, cao lớn khỏe mạnh hơn, nhưng vì xuất phát sau nên cuối cùng người đàn ông trung niên kia vẫn tiếp cận chiếc xe khách trước.


Một hành khách mặc áo gió không kéo phéc-mơ-tuya nhảy xuống khi xe vừa dừng bánh trước đèn đỏ, vội vàng quăng hai bao tải dứa xuống đường, rồi lại nhoài nửa người vào xe lôi thêm hai bao tải như thế nữa xuống.


Ba người đàn ông, lúc này đã rõ là xe ôm bắt khách, vây quanh người hành khách vừa xuống xe với bốn chiếc bao tải cồng kềnh. Tôi đoán là anh sẽ thuê họ thôi, thậm chí thuê cả ba người mới chở hết được đống hàng ấy.

Hình ảnh

2. Đèn xanh, xe tiếp tục lăn bánh, bỏ lại phía sau câu chuyện dở dang. Nhưng cái dáng chạy hối hả như không hề bị đè nặng bởi tuổi tác, gương mặt tươi rói đầy hy vọng của người đàn ông tóc hoa râm kia khi ông băng qua trước mặt tôi để đón đầu xe khách thì cứ ám ảnh mãi.


Đã bao giờ bạn ngồi trên một chiếc xe khách để đi xa chưa? Đã bao giờ cửa xe mở ra, và bạn thấy xúm đông xúm đỏ bên dưới là cả chục người đàn ông, mời mọc bạn thuê xe ôm của họ hay chưa? Đã bao giờ bạn nhăn mặt vì cảnh tượng lộn xộn đó, buông ra những lời nặng nề hoặc chìa ra một gương mặt lạnh như băng để mong họ mau mau cuốn xéo đi hay chưa? Tôi, cũng đã từng như thế.


Và thực sự thì cái cách mà họ chèo kéo cũng rất mất trật tự, mỹ quan.


Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng đó ở một góc độ khác. Mới nhận thấy họ thật đáng thương. Gương mặt người đàn ông tóc hoa râm đó cứ quanh đi quẩn lại trong trí óc. Nụ cười trên môi ông ấy, ánh mắt đầy hy vọng hướng về chiếc xe khách đang chậm dần, chậm dần... Tôi không chắc đó là biểu thị của niềm vui. Giống như là sự cam chịu, chấp nhận việc mình đã ngoại ngũ tuần rồi mà vẫn còn phải lăng quăng chạy thi ngoài đường với những người "đồng nghiệp" trẻ, mở lời ngon ngọt chào mời và chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận cả những phản ứng khó chịu của "khách hàng" - có khi chỉ đáng tuổi con cháu mình vậy.


3. Bất chợt nó khiến tôi nghĩ về cha. Cha, cũng già rồi, gần 60 tuổi rồi còn gì nữa. Vậy mà ngày ngày vẫn cứ phải đi làm... Không phải là thứ công việc ăn trên ngồi trốc, đợi ngày hạ cánh an toàn. Ở một khía cạnh nào đó, cũng chỉ giống như người đàn ông tóc hoa râm kia thôi. Vất vả để mưu sinh. Vất vả cạnh tranh với những người trẻ hơn mình cả chục tuổi chỉ vì miếng cơm, manh áo...


Tôi thấy họng mình nghẹn lại, mắt ướt nhòe.


Đôi khi cũng thông cảm với những người lao động vất vả ngoài đường, bởi trong số đó cũng có những người phải làm một cách bất đắc dĩ và hơn thế, có thể cũng có những người thân yêu của mình, của gia đình mình.

_________________
Hình ảnh


Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được. .


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 04/01/12 13:44 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 7 20/08/11 16:02
Bài viết: 196
Đến từ: Korea

Đã cảm ơn     : 93 lần
Được cảm ơn : 125 lần
Hình ảnh



1.Có người bảo thế này: “Người nghèo nhất không phải là người không có một xu dính túi, mà là người không có lấy một ước mơ”.

Người nhà quê bảo mơ là vớ vẩn, chỉ có ước thôi, uớc trước mơ sau. Còn chỉ mơ là lối nói hão huyền của người thành phố. Mơ là cái món xa xỉ của giống tiểu tư sản.

Nói thế thôi, muốn có ước mơ thì trước hết phải có tí tiền để duy trì cuộc sống thì mới có sức mà mơ. Đói mơ ăn mà.

Mơ thì phải hành động chứ không thể chỉ ngồi đấy mà mơ.

Mơ hão cũng rất nhiều.

Mà có người còn không biết mơ

2. Ước mơ cũng khác nhau lắm, tuổi khác thì mơ cũng khác.

Người giàu mơ khác và người nghèo mơ khác. Thường thì thiếu cái gì mơ cái ấy. Đứa cháu gái tôi tạng người gầy như que củi, nó mơ béo lên mà mãi không được. Ông bạn tôi xưa tong teo như sếu. Cả đời lão mơ có cái xe phượng hoàng thôi. Nay có xe hơi hai chấm sáu rồi, đang mơ cái BMW gì đó của Đức. Tôi không thể đọc được tên cái ước mơ nho nhỏ của ông ấy, vì với tài sản của ông ấy bây giờ mua cái BMW đó ông bảo “muỗi”, như mua bao thuốc lá. Ông còn mơ nhẹ cân đi và mơ cái bụng chửa bia rượu tám tháng xẹp xuống, nhưng bia rượu thì lại không “từ” nó được.


Nguyễn Công Hoan trong truyện ngắn Hai cái bụng: Cái bụng lép kẹp, sôi réo ùng ục thì mơ có cái gì chèn vào. Còn cái bụng chướng lên vì thức ăn thì mơ làm sao nôn ra được để còn ăn tiếp.

3. Có ước mơ thì mới ham làm việc, xã hội mới có sự phát triển, mới có tiến bộ. Đấy là nói về những ước mơ lành mạnh. Còn giấc mơ xấu xa chỉ làm ô nhiễm xã hội.

Bao đời nay cha ông ta mơ, bây giờ chúng ta mơ rồi con cháu chúng ta mơ. Xã hội nào thì giấc mơ cũng đầy ứ trong mỗi con người. Cứ tưởng đầy đủ thì mãn nguyện, nhưng không phải thế, càng thừa thãi càng mơ ác liệt. Người thế nào thì giấc mơ ấy. Chỉ có điều “giấc mơ con” bây giờ hơi nhiều. Đó là giấc mơ thu vén cho mình. Chế Lan Viên cảnh báo: “Giấc mơ con đè nát cuộc đời con” từ lâu lắm rồi mà có ai chịu nghe đâu.

Cũng chẳng trách được, vì nhà thơ chắc cũng ngộ ra từ “giấc mơ con”, mới để đời lại được câu thơ bất hủ đó.

Nào, thế thì chúng ta lại cùng nhau mơ đi, mơ giấc mơ lớn ấy!

_________________
Hình ảnh


Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được. .


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 131 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 ... 14  Trang kế tiếp

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến4 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
cron

Powered by phpBB® Forum Software © phpBB Group
Diễn đàn được phát triển bởi Nguyễn Việt Anh