Hôm nay, Thứ 7 28/05/22 7:07

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Khi một người đi khỏi thế gian
Gửi bàiĐã gửi: Chủ nhật 26/02/12 18:50 
Ngoại tuyến
Thành viên tích cực
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 5 01/09/11 0:31
Bài viết: 462
Đến từ: Trung Cung Thanh Tịnh (0979599669)

Đã cảm ơn     : 159 lần
Được cảm ơn : 297 lần
Có một hiện thực luôn luôn hiện ra trước chúng ta toàn bộ sự thật của nó là cái chết. Và trước sự ra đi khỏi thế gian này của đồng nghiệp, bạn bè và những người thân, quả thực chúng ta có những giờ phút sống chân thực…

Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi tối khi chúng ta đang ngủ… chúng ta bỗng nhận được tin nhắn hoặc một cuộc gọi thông báo về một người bạn vừa rời bỏ thế gian. Hoặc trong suốt thời gian thức của mình, chúng ta luôn luôn nghe hoặc đọc những lời cáo phó trên đài truyền thanh, trên báo và trên tivi.

Những lúc đó, tôi thường sống im lặng và toàn bộ thế gian mênh mông hiện ra trước mắt. Trên thế gian mênh mông ấy, có một người quay lại nhìn tôi rồi lặng lẽ ra đi vĩnh viễn. Có thể tôi khóc lặng lẽ, có thể tôi thấy một cái gì đó như sự hư vô ùa qua mình, có thể là một ý nghĩ mới về đời sống, có thể là một nỗi tiếc nuối mơ hồ nhưng dai dẳng, có thể là sự thức dậy của ký ức về người đó, có thể là một câu hỏi vô nghĩa nhưng hình như không còn cách khác: “ Vì sao người ấy lại ra đi?” và có thể nó lại là một sự an ủi cho người vừa mất và cả người còn sống.

Quả thực, trong cách nghĩ thô thiển của mình, tôi luôn luôn bị ức chế bởi thế gian này quá chật chội. Chật đến nỗi cả trong giấc ngủ cũng thấy mình ở trong chen chúc, nồng nặc mùi mồ hôi kẻ lạ và bị vây bủa bởi ngàn vạn con mắt ngờ vực, soi xét. Nhưng khi biết có một người vừa rời khỏi thế gian, kể cả đó là người không hề có bất cứ mối quan hệ nào với mình thì mình cũng cảm thấy thế gian bị bắn thủng và để lại một lỗ hổng.

Nhưng trùm phủ lên tất cả những gì tôi vừa nói trên là một lời nhắc nhở của ai đó. Lời nhắc nhở đó cụ thể là: “Ngươi hãy xem lại cuộc sống của ngươi”. Với cá nhân mình, tôi thường được nghe lời nhắc nhở đó. Chính thế, tôi nghĩ về sự ra đi khỏi thế gian này của con người (có thể là ra đi vĩnh viễn) là lời nhắc nhở của Tạo hóa đối với chúng ta. Hầu hết con người sống trên thế gian này, trong đó có cá nhân tôi, rất hay quên mình phải sống như thế nào với người bên cạnh.

Có lần, một người bạn tôi đặt một câu hỏi nghe có vẻ rất “ngớ ngẩn”: “Tại sao chúng ta không sống với người đang sống như sống với người đã chết?”. Hình như câu hỏi này có điểm nào đó bất hợp lý nhưng tôi chưa biết bất hợp lý ở điểm nào. Nhưng nó có lý ở phía lý tưởng sống của con người. Đó là sự chia sẻ, cảm thông, hiểu biết, nhường nhịn, công bằng và thiện chí. Điểm hợp lý này đã trở thành cái đích của xã hội loài người mà con người trong suốt chiều dài lịch sử của mình luôn luôn tâm niệm và tìm cách đi tới.

Trong thâm tâm chúng ta ai cũng có lần suy ngẫm lại hành xử của mình đối với một đồng nghiệp, một người bạn hay một người thân khi người đó rời bỏ thế gian ra đi mãi mãi. Chúng ta nghĩ nếu người đó sống lại chúng ta sẽ không bao giờ hành xử thiếu thiện chí, bất công, ngờ vực, đố kỵ, thiếu chia sẻ, dửng dưng…với người đó như một đôi lần khi người đó còn sống. Chính thế mà ở một phía ý nghĩa của cái chết, tôi nghĩ rằng: việc thi thoảng có một người đi khỏi thế gian là một cách Tạo hóa nhắc nhở sự quên lãng những ý nghĩa nhân văn trong đời sống của con người.

Vậy tại sao khi người đó còn sống ở bên cạnh chúng ta trong gia đình, trong công sở, trong làng xóm hay trong khu phố thì chúng ta lại cảm thấy khó chịu, thấy ngờ vực và đôi khi căm ghét? Một trong những nguyên nhân cơ bản làm cho chúng ta quên lãng những phẩm chất tốt đẹp vẫn luôn luôn trú ngụ trong con người chúng ta là tính sở hữu dục vọng của mình. Chúng ta muốn sở hữu danh tiếng, sở hữu công việc, sở hữu một vị trí, sở hữu trí tuệ, sở hữu sự sáng tạo cho đến sở hữu một chiếc xe, một chỗ ngồi, một lối đi trước nhà mình, thậm chí sở hữu cả một cái bàn ăn trong một tiệm ăn. Nhưng thế gian lại không chỉ có một mình chúng ta. Thế là chúng ta tìm nhiều cách chống lại những người khác mà chúng ta cho rằng người đó là nguy cơ chiếm mất những gì chúng ta thèm khát sở hữu như một sự độc quyền.

Có rất nhiều người khi ra đi khỏi thế gian này thì mới được người còn sống tin rằng anh ấy hay chị ấy là một người tốt. Cũng chỉ vì đến lúc đó chúng ta mới “thở phào” nhẹ nhõm rằng những nguy cơ cướp mất sự sở hữu của chúng ta không còn nữa. Nhiều lúc, chúng ta giống một con gà mái nuôi con xù lông tấn công một con trâu đi qua với ý nghĩ con trâu sẽ ăn thịt đàn con của nó. Nhưng con trâu chỉ biết ăn cỏ và nó không ăn thịt gà chấm muối chanh bao giờ. Nhưng con gà mái không tin chuyện đó. Có lẽ nó bị hình bóng những con cáo hay những con mèo ám ảnh.

Không ít những người đã và đang nghĩ rằng: cái chết là một điều gì đó khác với những gì chúng ta vẫn suy nghĩ lâu nay. Có người nghĩ rằng: đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng. Còn cái chết là một cánh đồng bên cạnh mà chúng ta chưa hề biết. Vậy khi chúng ta đã sống một cách trung thực và không ân hận với đời sống hiện tại thì khi ra đi khỏi đời sống này chúng ta sẽ thanh thản. Chúng ta chưa có ân huệ gặp lại một người trở về từ cánh đồng bên cạnh (sau cái chết) kể cho chúng ta về đời sống ở nơi chốn đó như một người đã đến thăm những khu phố cổ ở Stockhome trở về và kể lại. Ngay sau đó, chúng ta có ước muốn đến thăm những khu phố cổ ấy. Nếu khi chúng ta nghĩ và tin sau cái chết là một cánh đồng sự sống khác thì chúng ta sẽ bớt đi lòng tham và sự ích kỷ của chúng ta.

Có một hiện thực luôn luôn hiện ra trước chúng ta toàn bộ sự thật của nó là cái chết. Và trước sự ra đi khỏi thế gian này của đồng nghiệp, bạn bè và những người thân, quả thực chúng ta có những giờ phút sống chân thực. Và những phẩm tính tốt đẹp trú ngụ trong bóng tối dục vọng của chúng ta thức dậy và tỏa sáng. Nhưng rồi chúng ta lại quên ngay những điều kỳ diệu đó. Thế là, chúng ta lại hành xử với một người còn sống khác bên cạnh chúng ta với toàn bộ sai lầm mà chúng ta đã mắc phải với người đã ra đi trước đó. Bởi thế, cái chết, một quy luật tất yếu của thời gian đối với con người, có chứa đựng một lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể.


Sửa lần cuối bởi Phúc Định vào ngày Thứ 6 02/03/12 1:45 với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 29/02/12 11:36 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 6 09/09/11 11:33
Bài viết: 151

Đã cảm ơn     : 120 lần
Được cảm ơn : 244 lần
Trước sự ra đi khỏi thế gian này của đồng nghiệp, bạn bè và những người thân, quả thực chúng ta có những giờ phút sống chân thực…

“Tại sao chúng ta không sống với người đang sống như sống với người đã chết?”.

Trong thâm tâm chúng ta ai cũng có lần suy ngẫm lại hành xử của mình đối với một đồng nghiệp, một người bạn hay một người thân khi người đó rời bỏ thế gian ra đi mãi mãi. Chúng ta nghĩ nếu người đó sống lại chúng ta sẽ không bao giờ hành xử thiếu thiện chí, bất công, ngờ vực, đố kỵ, thiếu chia sẻ, dửng dưng…với người đó như một đôi lần khi người đó còn sống.


Trước Tết một đồng nghiệp của tôi bị tai nạn chết đột ngột. Liên hoan tổng kết cuối năm ai cũng ngậm ngùi nhớ về cậu ấy. Có người còn lên hát tặng cậu ấy một bài với niềm tiếc nuối: "Cậu ấy chưa về thăm quê choa". Tội thế.
Bài viết rất thực tế và có ý nghĩa. Cái chết, một quy luật tất yếu của thời gian đối với con người, chứa đựng một lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 5 01/03/12 9:31 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 7 10/09/11 22:57
Bài viết: 214

Đã cảm ơn     : 1 lần
Được cảm ơn : 181 lần
Một tờ lịch vèo bay
Một đi không trở lại
Khoảng vắng teo treo bóng một ngày
Một tờ lịch từ trần
Quá khứ dày một tí
Tương lai mõng một tị

Một tờ lịch tạ thế
Chuông cầu an boong nhẹ như không
Xác thời gian xếp lớp xuôi dòng
Một tờ lịch băng hà
Con gái thành bà già
Con trai thành cụ ông

Một tờ lịch hóa kiếp
Bao nhiêu người hiện ra
Bao nhiêu người biến mất
Một tờ lịch viên tịch
Vui một thiếu, buồn một thừa

Một tờ lịch qua đời
Thương một đời vừa vinh lại nhục
Dài một chút, ngắn một chút
Một tờ lịch tạ thế thôi
và em ạ, thêm một ngày ta rụng...


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 2 05/03/12 1:48 
Ngoại tuyến
Thành viên tích cực
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia:
Thứ 5 01/09/11 0:31
Bài viết: 462
Đến từ: Trung Cung Thanh Tịnh (0979599669)

Đã cảm ơn     : 159 lần
Được cảm ơn : 297 lần
LIENHOADIEUPHAP đã viết:
Một tờ lịch vèo bay
Một đi không trở lại
Khoảng vắng teo treo bóng một ngày
Một tờ lịch từ trần
Quá khứ dày một tí
Tương lai mõng một tị

Một tờ lịch tạ thế
Chuông cầu an boong nhẹ như không
Xác thời gian xếp lớp xuôi dòng
Một tờ lịch băng hà
Con gái thành bà già
Con trai thành cụ ông

Một tờ lịch hóa kiếp
Bao nhiêu người hiện ra
Bao nhiêu người biến mất
Một tờ lịch viên tịch
Vui một thiếu, buồn một thừa

Một tờ lịch qua đời
Thương một đời vừa vinh lại nhục
Dài một chút, ngắn một chút
Một tờ lịch tạ thế thôi
và em ạ, thêm một ngày ta rụng...


Thơ bác hay quá!


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 2 05/03/12 9:14 
Ngoại tuyến

Ngày tham gia:
Thứ 7 10/09/11 22:57
Bài viết: 214

Đã cảm ơn     : 1 lần
Được cảm ơn : 181 lần
Bai nay nghe lau rui cach day khoang 10 nam
Tac gia khong nho duoc ten.K phai cua anh
luc nao ranh gap nhau nhe PD. Gan ngay cho nhau ma chua co duyen gap noi chuyen lau duoc.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
cron

Powered by phpBB® Forum Software © phpBB Group
Diễn đàn được phát triển bởi Nguyễn Việt Anh