Hôm nay, Thứ 5 16/07/20 10:00

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Đã tìm thấy 338 kết quả

Người gửi Nội dung

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: Trả lời: ẤM ÁP TÌNH NGƯỜI
Đã gửi: Thứ 2 19/12/11 17:00 

Cảm ơn Diệu Ngát nhiều Trí Minh xin nhận món quà này và sẽ gửi đi Hà Giang cho các em học sinh nhé.

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 7 31/12/11 23:01 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 7 31/12/11 12:10 

Cảm ơn Diệu Ngát nhiều ! Tiếc quá nhà có việc nên Trí Minh không tham dự khai giảng khóa học được. Diệu Ngát đi dự và về kể lại cho Trí Minh nhé. Nếu Diệu Ngát theo được lớp này thì cố học thật giỏi ít nữa dậy lại cho Trí Minh và còn chữa bệnh cho các thành viên trong nhóm nhé..

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 7 31/12/11 22:44 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 02/01/12 10:02 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Chủ nhật 01/01/12 10:07 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 02/01/12 19:31 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 02/01/12 18:45 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: Chuyện lạ
Đã gửi: Thứ 4 04/01/12 9:35 

Bất lực trước cây thị bị đồn “diệt“ được cả người và máy?

Nhiều năm nay, du khách đi qua khu vực trung tâm thành phố Móng Cái (Quảng Ninh) đều không khỏi tò mò đặt câu hỏi vì sao trước Trung tâm Văn hóa - Thông tin - Thể thao (TTVHTTTT) thành phố lại có một cây thị “án ngữ”. Lạ một điều là khu vực trước đây đầy bóng cây xanh, nhưng kể từ khi được quy hoạch thì duy nhất cây thị này là không ai dám đụng đến, đứng chơ vơ giữa bãi đất trống thênh thang.

Máy xúc cứ đến gần cây thị này là… sinh bệnh
Mọi loại máy móc đều “quy hàng”

Câu chuyện bắt đầu từ hơn 10 năm trước đây, ngày ấy khu vực còn sum suê những cây cổ thụ tựa như một cánh rừng. Ông Lê Việt Cường, Phó Giám đốc trung tâm cho biết, tại khu đất định xây dựng nhiều công trình lớn này, máy móc ầm ào san bằng mọi chướng ngại vật, mọi cây cổ thụ đều đã được di dời nhưng riêng cây thị thì “có vấn đề”. Máy ủi, máy xúc cứ đến gần định “triệt hạ” cây thì lần nào cũng vậy, khi thì xích bỗng nhiên đứt, khi thì máy móc đang gầm rú bỗng nhiên chết lặng.

http://www.phapluatvn.vn/dataimages/201201/original/images649142_H1.jpg

Chuyện lạ này lặp đi lặp lại nhiều lần, đến khi cả khu vực đã hóa thành bãi đất trống thì riêng cây thị vẫn “kiên cường bám trụ”. Bỏ phương án dùng máy móc di dời cây, người ta thuê nhân công chặt gốc nhưng “có cho vàng cũng không ai dám làm”.

“Cuộc chiến” giữa cây và máy tiếp tục giằng co, cơ quan chức năng tiếp tục nhiều lần điều máy móc đến thì những chuyện lạ nêu trên cứ lặp lại. “Chỉ riêng trong năm 2011, chúng tôi đã 3 lần định di dời cây, một lần đầu năm, hai lần giữa năm nhưng lần nào cũng thế, cứ tiến đến gần cây là tự dưng máy… sinh bệnh”, ông Cường nói.

Ông Bùi Bá Quảng, Giám đốc Trung tâm xác nhận sự việc: “Một số cây cổ thụ lớn hơn cây thị rất nhiều đã được di dời đi nơi khác nhưng riêng cây thị thì bất di bất dịch”. Người ta tuân thủ nguyên tắc “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” nên đã thắp hương “xin cây” nhiều lần nhưng “thần cây” có lẽ không chấp nhận.

“Lúc đầu chúng tôi cho rằng xe hỏng là do máy móc hoặc có vấn đề từ người lái xe. Chúng tôi đã khắc phục bằng cách thay xe nhiều lần, đổi lái xe liên tục, vậy mà xe vẫn không sao đến gần được. Nếu có đến gần thì bỗng nhiên chết máy, nhưng khi đưa xe đến khu vực khác làm việc thì lại nổ ầm ầm bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra”, vẫn lời ông Quảng.

Theo lời vị giám đốc này, thậm chí còn có lần xe đứt hẳn xích khiến người ta phải thay toàn bộ xích mới cho xe. Có lần người lái xe hoa mắt, khi đến gần cây bỗng nhiên rời vô lăng nhảy xuống đất ra về. Có người lái xe sau khi không “tấn công” được cây thì hoảng sợ nhất quyết xin chuyển công trình. “Vậy “tương lai” của cây thị sẽ ra sao?”. “Chúng tôi đành thống nhất giữ nguyên cây thị ở vị trí đó”, lời ông Giám đốc trả lời.

Cây gieo rắc tai họa?

Để phần nào “giải mã” những bí ẩn của cây thị, chúng tôi hỏi địa chỉ của gia đình từng sở hữu mảnh vườn có cây thị trên thì được biết, khi thành phố bồi thường để giải phóng mặt bằng, gia đình đó đã chuyển sang một vùng khác định cư. Cụ Hoàng Xuân Khâm (80 tuổi, một người dân ngụ phường Hòa Lạc) là một trong số ít người biết chuyện kể lại, cây thị vốn của một gia đình hàng xóm nhà bố mẹ vợ ông. Khi khu đất trên là khu dân cư, cụ thấy chủ nhân hay thắp hương bên gốc cây nhưng chưa khi nào thấy người chủ hái quả hay chặt cành.

Cụ Nguyễn Thị Bẩu (81 tuổi), người từng ở gần khu vực cho biết, khi vùng này chưa được quy hoạch, cây thị mọc trong vườn của một gia đình người Hoa Kiều. Lúc đó, cây sai trĩu chít quả và to một cách lạ thường, có thể lớn như quả bưởi, tròn xoe thơm lừng cả xóm.

Sau khi những người Hoa Kiều này rời đi thì một gia đình người Việt Nam đến ở. Bất thường xảy ra kể từ khi đến ở, người trong nhà ấy chẳng ai khỏe khoắn bình thường.

“Họ cứ suốt ngày ốm đau, có người bị dị tật. Bà mẹ già có một cái bướu rất to ở cổ, miệng thì méo xệch; cô cháu gái thì đôi chân dị dạng. Nhất là ông bố suốt ngày ho như muốn nổ phổi. Họ đã thuốc thang chạy chữa rất lâu, còn lập cả bát hương trên cây thị nhưng những căn bệnh ấy đã không thuyên giảm mà còn gây hoang mang, sợ hãi cho cả làng”, bà lão thuật lại. Không hiểu những căn bệnh kỳ quái đó có phải do họ “sống chung” với cây thị lạ nên bị, hay đó chỉ là số đen đủi nên mắc bệnh? “Chẳng ai dám động đến cây thị dù hàng năm nó vẫn đơm hoa kết trái và cho rất nhiều quả”, cụ trầm tư nhớ lại.

Bí ẩn chưa lời giải

Không một người dân địa phương nào biết cây thị có từ lúc nào. Riêng cụ Khâm thì nhớ lại một vài chuyện lạ liên quan đến cái cây khẳng khiu “chẳng hiểu chứa điều thần bí gì mà quanh nó có những chuyện khó có thể giải thích”.

Ông cụ cho biết, những năm kháng chiến chống Pháp, ngày ấy Móng Cái còn có tên là huyện Hải Ninh và bọn giặc “trời đánh” không có chuyện gì xấu xa là không làm, từ cướp của, giết người dân vô tội cho đến hãm hiếp con gái nhà lành. Rồi nghe người dân kháo nhau về cây thị linh thiêng mọc ở bên kia sông, chúng cười khẩy khinh bỉ, cho rằng đó chỉ là lời đồn đại của những kẻ nhát gan, yếu bóng vía.

Để ra oai, một tên quan Tây đã trèo lên bẻ cành thị rồi “phóng uế” ngay dưới gốc cây. Sáng hôm sau, bọn lính giặc nháo nhác vì không thấy tên quan Tây đó đâu nữa. Chúng hò nhau đi tìm, lục tung từng con phố, từng nhà dân nhưng dấu vết đồng bọn vẫn biệt tăm.

Vài ngày sau đó, xác tên giặc được tìm thấy ở bờ sông cách cây thị một quãng đường. “Không ai rõ tên giặc chết vì du kích ta trừ khử hay hắn mất mạng vì nguyên nhân nào. Chỉ biết là đêm hôm đó, gió cứ rít lên từng cơn dài trên ngọn cây thị. Từ đó, quân Pháp cấm bọn lính bén mảng đến gần cây thị”, ông cụ thuật lại.

Chuyện xưa thì ít người chứng kiến nên dù sao cũng có hơi hướng truyền thuyết. Nhưng câu chuyện cách đây khoảng hai năm thì người dân sống xung quanh cây thị ai ai cũng quả quyết “Đừng có dại mà trêu vào cây thị”.

Cuối năm 2009, một tốp thanh niên địa phương kế bên đi qua, nghe lời người dân kể và để “chứng tỏ bản lĩnh” liền dừng xe trèo lên cây thị hái quả, rồi ra chơi ở bãi biển Trà Cổ cách đó không xa. Ngay đêm đó, những tai ương liên tiếp xảy ra với họ, người thì bị đánh, bị cướp; người thì bỗng lăn đùng ra ốm sốt vật vã.

Tra hỏi rõ ngọn ngành câu chuyện, vài ngày sau người thân của các thanh niên vội vã đội “mâm lớn mâm bé” ra thắp hương nghi ngút bên gốc cây, còn mời cả “thầy cúng cao tay” về cúng giải hạn. “Nào là ngựa giấy, thuyền giấy, tiền vàng âm phủ và đồ vàng mã khác cứ cháy ngùn ngụt. Những tưởng cúng khấn xong thì sẽ được bình an.

Ai ngờ chính người thanh niên bị đánh và cướp xe ấy chưa đầy hai tháng sau mất mạng vì gặp tai nạn giao thông”, một người dân thuật lại. Cũng không ai kiểm chứng được việc nhóm thanh niên bị cây “trả thù” hay đó chỉ là những tai nạn rủi ro có thể gặp trong cuộc sống, nhưng từ đó cây cổ thụ này càng “nổi tiếng” hơn, ai ai cũng tránh xa.

Người ta cũng lấy làm lạ về sức sống diệu kỳ của cây: Toàn bộ gốc cây mục ruỗng, chỉ còn trơ phần vỏ dày khoảng nửa gang tay, bốn cành lớn thì đã gãy do nắng mưa dầu dãi, do gió bão quật đổ. Vào mùa rụng lá, cây như một cây chết với bốn “cánh tay” khẳng khiu vươn lên nền trời ở độ cao khoảng 8m.

Vậy mà đến mùa ra lá, “cây chết” này lại bật ra những mầm xanh li ti, những cành con lại đâm chồi nảy lộc như chứng tỏ sức sống bất diệt. Không ai rõ cây “có hồn” hay không, nhưng câu chuyện máy móc cứ đến gần cây là chết lặng thì có lẽ rất cần các nhà khoa học kiểm chứng, để du khách ngang qua khỏi phải đặt câu hỏi ngạc nhiên: “Vì sao hàng chục năm qua, cây vẫn “ngang nhiên án ngữ” như “trêu ngươi” con người giữa trung tâm thành phố?”.

Nguyễn Hường

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: CÁI "TÔI" TRONG MỖI CHÚNG TA
Đã gửi: Thứ 4 04/01/12 12:55 

CÁI "TÔI" TRONG MỖI CHÚNG TA

Nguồn : Sưu tầm

Con người từ khi ra đời đã tồn tại cái tôi. Cái tôi là sự tự nhận thức của một người về tư cách, nhân phẩm hoặc giá trị của chính mình, đặc biệt là để phân biệt mình với thế giới bên ngoài và các cá nhân khác.

Cái tôi trong mỗi người phát triển theo thời gian trong quá trình sống của con người... Khi còn nhỏ người ta ít bị các yếu tố xã hội tác động vào nhận thức về chính mình, nói cách khác, cái tôi được phát triển tương đối độc lập. Một em bé sẽ ít bị tổn thương hay bị chạm tự ái như người lớn khi bị phê bình hay khiển trách. Trẻ em thường quên rất mau và ít khi “để bụng” những chuyện buồn phiền. Trong khi đó người lớn có thể tức giận rất lâu và phản ứng rất nặng nề nếu bị chạm tự ái.
Quan niệm về cái tôi thường được hiểu theo hai khía cạnh:

1 - Tích cực: sự hãnh diện phù hợp về những giá trị, nhân phẩm của chính bản than.
2 - Tiêu cực: sự nhận định sai về những giá trị, nhân phẩm của mình đưa đến sự tự ti hay tự tôn.

Ở đây không bàn đến trường hợp của một người hay nhún nhường hoặc thường khoe khoang vì lý do nào đó trong giao tiếp xã hội. Nếu một người không nhìn thấy được giá trị của chính mình sẽ cảm thấy bi quan và dễ bị tổn thương. “Mình thật chẳng làm nên trò trống gì là vô tích sự”, ““Chẳng ai ưa tôi cả”… đó là một số những suy nghĩ thường có của một số những người luôn hoài nghi về giá trị thực sự của mình.

Khi bị chìm đắm trong sự tự ti, mặc cảm, người ta thường suy diễn, so sánh mọi thứ, mọi việc để cuối cùng tự cho mình là kẻ thua cuộc dẫn đến thái độ bi quan hoặc chán ghét mọi thứ xung quanh mình, đặc biệt là có ác cảm với những người mà họ cho là ba hoa, phô trương và kiêu ngạo... Không hài lòng với chính mình, ta cũng chẳng vui vẻ, cởi mở với ai. Tự ti có xu hướng sinh ra tự tôn. Khi bị đè nén, cái tôi bị bóp méo và khi chính chủ nhân thổi phồng nó lên (sau khi đã đè nén nó), thì cái tôi đó nó lại là sản phẩm của trạng thái tâm lý không tự chủ và giả tạo.

Có một câu chuyện kể về Đức Đạt Lai Lạt Ma, người có một quan điểm đơn giản nhưng rất thiết thực về cách làm sao để tìm thấy sự tự tin cho mình. Khi được hỏi: làm sao Ngài có thể tự tin thuyết giảng trước đám đông hàng ngàn người, hoặc không e dè ngại ngần khi bắt chuyện với một người hoàn toàn xa lạ? Ngài trả lời: “Hãy thành thật với chính mình”.

Sự chân thành cộng với việc đánh giá đúng mức khả năng và những giá trị thực có của chính mình sẽ giúp chúng ta mạnh dạn hơn, cởi mở hơn với thế giới quanh ta cũng như sẵn sàng đón nhận để vượt qua các chướng ngại trong cuộc sống. Qua đó, nếu bạn cảm thấy thiếu hụt về một lĩnh vực nào đó, bạn không nên mất tự tin, bởi vì bạn biết rằng bạn còn có những giá trị khác. Cũng giống như một đứa bé gái khi bị trêu chọc là sún răng, nó liền hỏi lại: “Còn đôi mắt con thì sao?”. Nghĩ rằng mình có đôi mắt đẹp, cô bé đó muốn được nhìn nhận ưu điểm này của nó. Nó làm điều đó một cách tự nhiên, chân thành, không mặc cảm, không sợ bị đánh giá. Nếu “chịu khó” và chân thành (nghĩa là công bằng với chính mình) trong cuộc tìm kiếm, chắc chắn mỗi người sẽ tìm thấy những giá trị riêng của chính mình.

Mỗi người chúng ta cũng vậy, ai cũng có thể tạo thêm giá trị cho “thương hiệu” của chính mình bằng những việc làm đơn giản nhưng thiết thực, ví dụ như thể hiện sự quan tâm với những người xung quanh, sống vui vẻ, hòa nhã với mọi người, xây dựng những mối quan hệ tốt với người thân, bạn bè… Mọi nỗ lực dù nhỏ nhoi nhưng đều mang lại những kết quả đáng kể.

Khi tạo cho mình được nhiều giá trị, làm cho “cái tôi” của mình đẹp hơn, người ta sẽ cảm thấy tự tin, cởi mở và tìm thấy cũng như tạo ra được nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống. Thấy hiểu được giá trị thật về cái tôi của mình, người ta có thể “là chính mình” và sống thật với mình hơn. Họ sẽ không bị môi trường chung quanh chi phối cách nhìn về “cái tôi” của họ, không mặc cảm tự ti, không dễ bị tổn thương hay “chạm tự ái” với những câu nói, hành vi và thái độ dù vô tình hay cố ý của những người khác.

Tuy nhiên, ranh giới giữa việc nhận thức cái tôi tích cực và cái tôi tiêu cực là rất mong manh. Cái tôi một khi bị thổi phồng lại thường gây ra nhiều đổ vỡ, trở ngại… vì hình như cái tôi lại thường hay phát triển và được phóng đại cùng với cái tài. Cho nên căn bệnh “cái tôi quá to” cố hữu về sự kiêu ngạo và cố chấp trầm kha thường lại rơi vào những người có những thành công nhất định trong xã hội.

Một người leo lên nấc thang danh vọng, địa vị càng cao, thì cái tôi mà họ vác trên vai dường như càng nặng. Vì thế nếu khi một người bình thường đón nhận sự bất đồng về ý kiến của người khác một cách cởi mở, thì các những người quan trọng có thể xem đó là “không thể chấp nhận được”. Chính cái tôi quá lớn đã giam cầm một số người trong nhà tù của sự tự mãn và kiêu căng của chính mình. Mà đã là tù nhân thì làm sao có hạnh phúc?

Vậy làm sao cởi bỏ được cái gánh nặng cái tôi đó ra ? Làm thế nào để kiểm soát được trạng thái tâm lý tự ti mặc cảm, hay ngược lại, tâm lý tự cao tự đại của mình? Làm sao để có thể vượt ra khỏi cái tôi tiêu cực, cái bản ngã nghiệp chướng của chính mình để có thể là một người tự do, được sống hồn nhiên yêu đời và hạnh phúc ?

Khi chê ai đó có cái tôi quá lớn, người ta thường nói “cái tôi của hắn to bằng quả núi”, hoặc là “trung tâm của thế giới”… Như vậy, vô hình trung, chúng ta đã thừa nhận mình chỉ là những cá thể rất nhỏ trong một vũ trụ rộng lớn. So với vũ trụ và thế giới chung quanh, quả thật mỗi cá nhân chúng ta chỉ là những hạt nhân nhỏ bé. Những hạt nhân này khi di chuyển va đụng vào nhau, giao tiếp, hỗ tương với nhau, sau đó lại di chuyển tiếp trong quỹ đạo của riêng mình trong vũ trụ.
Đã không phải là vũ trụ mà chỉ là “cái rốn” của vũ trụ, thì tại sao lại dám xem mình là cả vũ trụ ? Bên cạnh đó, mỗi cá nhân là một thực thể tồn tại, phát triển, sinh ra và mất đi, có sự hình thành và cấu tạo rất riêng biệt, với những giá trị nhất định riêng trong thế giới này. Mỗi hạt nhân tuy nhỏ bé nhưng đều có một chỗ đứng nhất định trong mối tương quan với vũ trụ và các hạt nhân khác, và không tồn tại vĩnh viễn trong một thực thể nhất định.

Cuộc đời có giới hạn, vậy thì tại sao chúng ta phải mang vác cái tôi nặng nề mà không cởi bỏ nó, để làm một người tự do, ung dung, tự tại và được là chính mình trong cuộc đời này ?

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 04/01/12 10:28 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 04/01/12 19:31 

http://lh3.google.com/thanhtu77/RxeKMmAFbAI/AAAAAAAAA-4/VW_SCv1ULwU/s800/p821.jpg
Kiếp trước: Giảng kinh thuyết pháp
Đời nay: Công đức vô lượng

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKMWAFa_I/AAAAAAAAA-w/JIfAbGjfYjI/s800/p822.jpg
Kiếp trước: Hoa tươi cúng dâng Phật
Đời nay: Thêm đẹp đẽ dung nhan

http://lh5.google.com/thanhtu77/RxeKHGAFayI/AAAAAAAAA9I/VhrhL7ddMwo/s800/p42.jpg
Kiếp trước: Hiến vải giúp Tăng Ni
Đời nay: Không mặc gấm cũng mặc lụa

http://lh5.google.com/thanhtu77/RxeKKGAFa6I/AAAAAAAAA-I/SBHfc34-Hj0/s800/p712.jpg
Kiếp trước: Cúng gạo cho chùa
Đời nay: Ở nhà cao cửa rộng

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKKWAFa7I/AAAAAAAAA-Q/STR0m0w3Qys/s800/p721.jpg
Kiếp trước: Cứu giúp người nghèo
Đời nay: Được phú quý hiển vinh

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeKK2AFa8I/AAAAAAAAA-Y/Cog3V-kwif0/s800/p722.jpg
Kiếp trước: Phóng sinh bất sát
Đời nay: Con cháu đầy đàn

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeJ_WAFaaI/AAAAAAAAA6I/tQ6cMZ1Qts8/s800/p161.jpg
Kiếp trước: Xây cầu, đắp đường
Đời nay: Lên xe xuống ngựa

http://lh3.google.com/thanhtu77/RxeJ_mAFabI/AAAAAAAAA6Q/jEhKApOZ2ws/s800/p162.jpg
Kiếp trước: Kính lão cúng hiền
Đời nay: Phước huệ thọ toàn

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeJ_2AFacI/AAAAAAAAA6Y/WXZaIJeggzM/s800/p171.jpg
Kiếp trước: Chỉ đường dẫn lối
Đời nay: Mọi người kính nể

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeJ_2AFadI/AAAAAAAAA6g/JUhsUNNZ-n4/s800/p172.jpg
Kiếp trước: Cúng dường chư tăng
Đời nay: Được vợ thảo dâu hiền

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKAWAFaeI/AAAAAAAAA6o/TYazkyypsKM/s800/p181.jpg
Kiếp trước: Thù ghét hạn người
Đời nay: Nuôi con không chóng lớn

http://lh3.google.com/thanhtu77/RxeKAmAFafI/AAAAAAAAA6w/Eus3ZWIWOzU/s800/p182.jpg
Kiếp trước: Thông dâm vợ người
Đời nay: Suốt đời cô độc

http://lh5.google.com/thanhtu77/RxeKBGAFagI/AAAAAAAAA64/lmijHU9GOvc/s800/p191.jpg
Kiếp trước: Đời trước xem sách nhảm nhí
Đời nay: Đôi mắt mù lòa

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKBWAFahI/AAAAAAAAA7A/Zbk9cl1qcio/s800/p192.jpg
Kiếp trước: Đâm thọc nhiều chuyện
Đời nay: Ói máu lênh láng

http://lh3.google.com/thanhtu77/RxeKBmAFaiI/AAAAAAAAA7I/Ca3x-8O83RE/s800/p201.jpg
Kiếp trước: Phật Pháp không tin
Đời nay: Điếc đặc cả tai

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeKB2AFajI/AAAAAAAAA7Q/ExbMNWz6q-w/s800/p202.jpg
Kiếp trước: Xử tệ, ngược đãi thú vật
Đời nay: Ghẻ mọc đầy người

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKCWAFamI/AAAAAAAAA7o/RsmLWq0HKgg/s800/p211.jpg
Kiếp trước: Ganh ghét người tài giỏi
Đời nay: Thân hình hôi thối nực nóng

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKDWAFanI/AAAAAAAAA7w/KT_t1tTe7j8/s800/p212.jpg
Kiếp trước: Làm chuyện dèm pha
Đời nay: Mang tật sứt môi miệng mình

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeKB2AFakI/AAAAAAAAA7Y/qSsgfwM4dCo/s800/p221.jpg
Kiếp trước: Đánh cha, đập mẹ
Đời nay: Tay chân bị tật nguyền

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeKL2AFa-I/AAAAAAAAA-o/9TG3ektbbJ0/s800/p812.jpg
Kiếp trước: Phá hoại cầu đường
Đời nay: Què chân, tật nguyền

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeKD2AFaoI/AAAAAAAAA74/B8bUjQYZyME/s800/p231.jpg
Kiếp trước: Thản nhiên trước tai nạn kẻ khác
Đời nay: Suốt đời thường mang tật bệnh

http://lh5.google.com/thanhtu77/RxeKEGAFapI/AAAAAAAAA8A/mkI7vin6EKA/s800/p232.jpg
Kiếp trước: Gạt người mù
Đời nay: Không làm chó cũng làm heo

http://lh3.google.com/thanhtu77/RxeKEmAFaqI/AAAAAAAAA8I/YpMkEWCvOwU/s800/p241.jpg
Kiếp trước: Thấy nguy không cứu làm ngơ
Đời nay: Suốt đời ngồi tù thui thủi

http://lh4.google.com/thanhtu77/RxeKE2AFarI/AAAAAAAAA8Q/ghnHaI8B3tU/s800/p242.jpg
Kiếp trước: Nói xấu kẻ khác
Đời nay: Lãnh quả bị thuốc chết

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKFWAFasI/AAAAAAAAA8Y/VqbtIvUQ2tM/s800/p251.jpg
Kiếp trước: Khinh bỉ người giúp việc
Đời nay: Thân hình gù lưng xấu xí

http://lh5.google.com/thanhtu77/RxeKGGAFatI/AAAAAAAAA8g/S5iQPRZuYV4/s800/p252.jpg
Kiếp trước: Dành lợi mình để hại người khác
Đời nay: Lãnh nghiệp chết treo khổ đời

http://lh6.google.com/thanhtu77/RxeKGWAFauI/AAAAAAAAA8o/vEg21jQOiEI/s800/p261.jpg
Kiếp trước: Cản người đi chùa, phỉ báng Phật giáo
Đời nay: Không bị sét thiên lôi thì bị lữa đốt

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 04/01/12 19:33 

KINH NHÂN QUẢ BA ÐỜI



Việt Dịch: HT Thích Thiền Tâm


Một hôm, Tôn giả A Nan Đà, ở trên hội Linh Sơn cùng với một ngàn hai trăm năm mươi đại Tỳ Kheo câu hội.

Khi ấy A Nan Đà Tôn giả, chắp tay đảnh lễ Phật, nhiễu quanh ba vòng, rồi quỳ xuống thưa thỉnh đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn rằng:

- Bạch Thế Tôn! Đến thời mạt pháp, tất cả chúng sinh ở cõi Nam Diêm Phù Đề, nhiều kẻ sinh niệm chẳng lành, không kính Tam Bảo, không trọng cha mẹ, không có tam cang. Năm giềng rối loạn, nghèo khó, thấp hèn, sáu căn chẳng đủ, trọn ngày sát sinh hại mạng cho đến nghèo giàu sang hèn không đồng nhau. Do nhân duyên qủa báo gì khiến nên như thế?

Cúi xin đức Thế Tôn từ bi, vì chúng con giải thích mọi sự việc.

Phật bảo A Nan cùng các đại đệ tử: ! Lành thay ! Lành thay ! Các ông hãy lắng nghe! Ta sẽ vì các ông mà giải thích rành rẽ”.

Tất cả nam nữ ở thế gian giàu sang hay nghèo hèn, chịu khổ vô cùng hoặc hưởng phước vô lượng đều do nhân duyên từ đời trước mà cảm qủa báo.

Cho nên tất cả chúng sinh, trước phải hiếu kính cha mẹ, kế đó phải tin trọng ngôi Tam Bảo, thứ ba nên bỏ giới sát mà phóng sinh, và thứ tư cần ăn chay bố thí mới có thể gieo giống ruộng phước về sau.

Phật liền nói bài kệ nhân qủa rằng:

Giàu sang đều bởi mạng

Đời trước có tu nhân

Ai thọ trì kinh nầy,

Đời đời hưởng phước lộc.

Thiện nam, tín nữ nghe ta nói:

Suy nhớ kinh Nhân Qủa ba đời

Nhân qủa ba đời việc chẳng nhỏ,

Phật nói lời Phật chớ chê khinh.

1. Đời nay làm quan do nhân gì?
Kiếp trước vàng ròng thếp tượng Phật
Đời nay hưởng phước bởi nhân xưa
Đai vàng, áo tía, cầu nơi Phật.
Vàng trang nghiêm Phật, trang nghiêm mình.
Làm đẹp Như Lai, đẹp từ thân.
Đừng bảo làm quan là chuyện dễ,
Không tu phước ấy đến từ đâu?

2. Cưỡi ngựa, ngồi kiệu do nhân gì?
Kiếp trước làm cầu, bồi đắp lộ.

3. Do nhân duyên gì mặc gấm vóc?
Đời trước thí áo giúp Tăng Ni.

4. Có ăn, có mặc do nhân gì?
Xưa giúp kẻ nghèo cho ăn uống.

5. Ăn mặc thiếu thốn bởi nhân chi?
Kiếp trước một nửa không xả thí.

6. Lầu cao nhà lớn do nhân gì?
Xưa lên chùa am cúng thí gạo.

7. Phước lộc đầy đủ cho nhân gì?
Xưa lập chùa am cất nhà mát (1)

8. Tướng mạo xinh đẹp do nhân gì?
Đời trước hoa tươi cúng dường Phật.

9. Thông minh trí tuệ do nhân gì?
Kiếp trước ăn chay, thường niệm Phật.

10. Người thấy vui mừng do nhân gì?
Xưa kết duyên lành cùng đại chúng.

11. Chồng vợ bền lâu do nhân gì?
Đời trước tràng phan nghiêm cúng Phật.

12. Cha mẹ song toàn do nhân gì?
Đời trước kính trọng người cô độc.

13. Không cha mất mẹ do nhân gì?
Kiếp trước là người đánh bẫy chim.

14. Con cháu đông nhiều do nhân gì?
Đời trước mở lồng thả chim thú.

15. Nuôi con không được do nhân gì?
Xưa sinh con gái dìm cho chết? (2)

16. Đời nay không con do nhân gì?
Kiếp trước bẻ gãy hại trăm hoa.

17. Đời nay sống lâu do nhân gì?
Kiếp trước mua vật phóng sinh nhiều.

18. Đời nay mạng yểu do nhân gì?
Kiếp trước xẻ thịt giết chúng sinh.

19. Đời nay không vợ do nhân gì?
Kiếp trước tham mưu gian vợ người.

20. Đời nay ở góa do nhân gì?
Kiếp trước buông lung khinh rẻ chồng.

21. Làm thân tôi đòi do nhân gì?
Kiếp trước quên ơn cùng phụ nghĩa.

22. Đời nay mắt sáng do nhân gì?
Kiếp trước cúng dầu đốt đèn Phật.

23. Đời nay đui mù do nhân gì?
Kiếp trước chỉ đường chẳng phân minh.

24. Môi miệng sứt thiếu do nhân gì?
Kiếp trước thổi tắt đèn cúng Phật.

25. Đời nay câm điếc do nhân gì?
Xưa từng ác khẩu mắng cha mẹ.

26. Đời nay lưng gù cho nhân gì?
Kiếp trước chê cười người lễ Phật.

27. Tay bị cong quẹo do nhân gì?
Đời trước đều là người tạo nghiệp.

28. Chân bị co rút do nhân gì?
Kiếp trước ngăn đường đánh cướp người.

29. Làm thân trâu ngựa do nhân gì?
Xưa thiếu nợ người không chịu trả.

30. Đọa làm heo chó do nhân gì?
Kiếp trước lừa gạt phỉnh hại người.

31. Đời nay nhiều bệnh do nhân gì?
Xưa đem rượu thịt bày cúng Phật.

32. Đời nay không bệnh do nhân gì?
Xưa thí thuốc men cứu bệnh nhân.

33. Hằng bị lao tù do nhân gì?
Kiếp trước làm ác chẳng nhượng người.

34. Đời nay chết đói do nhân gì?
Kiếp trước thường lấp hang rắn chuột

35. Bị thuốc độc chết do nhân gì?
Kiếp trước đăng lưới giết hại cá.

36. Nổi trôi cơ khổ do nhân gì?
Ác tâm lấn hiếp mưu hại người.

37. Đời nay lùn bé do nhân gì?
Kiếp trước xem kinh để dưới đất. (3)

38. Nay thường thổ huyết do nhân gì?
Xưa ăn thịt rồi đi tụng kinh. (4)

39. Đời nay ngu điếc do nhân gì?
Kiếp trước tụng kinh chẳng lắng nghe.

40. Ghẻ lác phong điên do nhân gì?
Xông hơi thịt cá trước bàn Phật.

41. Thân có mùi hôi do nhân gì?
Xưa bán hương thơm trọn dối gian.

42. Đời nay chết treo do nhân gì?
Kiếp trước đem dây săn bẫy thú.

43. Quan, qủa, cô độc do nhân gì?
Xưa thường ganh ghét hiềm mắng người.

44. Sét đánh lửa thiêu do nhân gì?
Cân non, già, thiếu lòng gian xảo.

45. Rắn cắn cọp ăn do nhân gì?
Kiếp trước gây oan tạo đối đầu.
Muôn việc mình làm lại mình chịu
Thọ khổ địa ngục oán trách ai?
Đừng nói nhân qủa người không thấy.
Xa trả con cháu, gần trả mình.

46. Chỉ nhìn trước mắt người hưởng phước.
Sẽ tin bố thí với trì trai.
Kiếp trước tu nhân nay hưởng qủa.
Đời nầy tu tích để về sau.
Nếu ai hủy báng kinh Nhân Qủa
Kiếp sau đọa lạc mất thân người.
Kẻ nào thọ trì kinh Nhân Qủa.
Chư Phật, Bồ Tát đều chứng minh.
Kẻ nào biên chép kinh Nhân Qủa,
Truyền đời tu học đạo nhà hưng.
Ai mà mang đội kinh Nhân Qủa,
Tai hung hoạnh họa chẳng vào thân.
Nếu người giản nói kinh nhân qủa
Đời đời kiếp kiếp được thông minh
Kẻ nào đề xướng kinh Nhân Qủa
Đời sau người thấy sinh cung kính.
Người nào ấn tống kinh Nhân Qủa.
Kiếp sau sẽ được thân Đế Vương.
Theo Kinh Nhân Qủa hỏi đời trước.
Chính sự thọ hưởng của đời nay.
Theo Kinh Nhân Qủa hỏi đời sau.
Chính sự gây nhân của kiếp này,
Nếu như nhân qủa không cảm ứng,
Do đâu Mục Liên cứu được mẹ?
Người nào tin sâu kinh Nhân Qủa.
Đồng sinh Tây phương cõi Cực Lạc.
Nhân qủa ba đời nói không hết.
Thiên long chẳng bỏ ý người lành.
Nên ngôi Tam Bảo ruộng phước lớn,
Nhân tu tuy một, hưởng muôn ngàn.
Gởi kho bền chắc không hư mất, (5)
Nhiều đời thọ dụng phước vô cùng.
Muốn biết nhân đời trước,
Xem sự hưởng đời nay,
Muốn biết qủa đời sau,
Xem việc làm kiếp này.

( 1) Nhà dưỡng Lão, cô nhi
(2) Thuở xưa từ Ấn Độ, cho đến Trung Hoa, những nhà nghèo sinh con nhiều nuôi không tham nên dìm cho chết bớt con gái lúc mới sinh ra.
(3) Ngồi dưới đất xem kinh, nên để kinh trên một cái bệ, khinh mạn cũng là nhân của tướng lùn bé. Lễ Phật, khiêm hạ là nhân của tướng cao hơn.
(4) Ăn mặn rồi muốn tụng kinh, phải súc miệng rửa tay, rửa miệng sạch, và tụng chú như sau. Tất được thanh tịnh không tội lỗi: Tịnh tam nghiệp chân ngôn: Um Soa Pha Va Suýt Đà, sạt và đạt ma, soa phạ va suýt đa hàm (7 biến) Aum! Syabhava sudaha, sarva drama svabhava suddhà hàma.
(5) Gởi kho đây không phải đốt giấy tiền vàng bạc gởi vào kho, mà ý nói tiền của thế gian không bền, khi chết rồi phải bỏ lại tất cả. Chỉ có tu phước làm lành ăn chay, tụng kinh, tham thiền, niệm Phật, là kho

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 09/01/12 9:37 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.
Bạn đang xem trang 1 / 14 trang [ Đã tìm thấy 338 kết quả ]


Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Chuyển đến:  
cron

Powered by phpBB® Forum Software © phpBB Group
Diễn đàn được phát triển bởi Nguyễn Việt Anh