Hôm nay, Thứ 3 16/08/22 5:39

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Đã tìm thấy 120 kết quả

Người gửi Nội dung

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: THA THỨ
Đã gửi: Thứ 2 02/01/12 1:19 

Thử một lần trượng phu

Một giai thoại kể rằng, chú tiểu nọ có tật xấu hay ăn cắp vặt và lúc nào cũng cãi chối. Nhiều lần các huynh đệ trình báo cho sư phụ biết nhưng không thấy sư phụ nói năng gì cả. Một hôm bắt gặp quả tang, các sư huynh đệ liền áp giải chú đến trước sư phụ và đều cùng quỳ xuống thưa: “Nếu sư phụ không đuổi sư em này đi thì chúng con sẽ bỏ đi hết”. Nhìn qua một lượt thấy nét nặt người nào cũng rất căng thẳng vì ấm ức còn riêng sư em thì rơm rớm nước mắt vì lo sợ, vị sư phụ liền ôn tồn nói: “Ta thấy các con đã đủ khôn lớn để chọn lựa việc phải trái nên các con muốn đi đâu thì đi, ta không ngăn cản vì không phải bận tâm nữa. Riêng sư em này còn nhỏ dại quá, chưa biết tội phước là gì nên phải cần ở lại với ta”. Khi ấy chú tiểu bật khóc nức nở và các huynh đệ kia ai nấy cũng đồng cảm kích trước tấm lòng vị tha cao cả của sư phụ. Các huynh đệ đó đã hiểu ra rằng nếu có người phạm lỗi là đón nhận bản án bị đuổi đi ngay lập tức thì chắc chắn trong tương lai sẽ khó có ai được ở lại để tu tập bền lâu với sư phụ vì ai mà không có những giây phút lỗi lầm. Về sau, chú tiểu kia trở thành một thiền sư lỗi lạc và danh tiếng.

Sống mà chỉ biết dựa vào những nguyên tắc cứng nhắc thì làm sao điều phục được con người, vì nguyên tắc vốn cố định còn bản chất con người thì muôn hình vạn trạng và liên tục đổi thay.

Phải có một nhận thức thấu đáo và nội lực vững vàng thì ta mới làm được cái quyết định sấm sét như vị sư phụ đó. Ông đã không ngại người đời hiểu lầm ,chê trách cũng không sợ các môn đồ bất mãn bỏ đi. Ông thà chịu mất lòng người khác chứ không chịu làm trái với đạo lý từ bi mà ông đang sống và giảng dậy cho môn đồ.

Mà cũng không phải vì đạo lý hay nguyên tắc nữa, đó chính là tình thương vô điều kiện của một người đã vuợt thoát ra ngoài sự khống chế và trói buộc của phiền não.

Ta có làm được như vị sư phụ đó không? Chỉ cần một nhận thức đứng đắn về nguyên nhân sâu xa của kẻ gây ra lỗi lầm, có một trái tim đủ lớn để chứa đựng thì tha thứ sẽ không còn là sự thực tập khó khăn nữa vì bản chất của nó tùy thuộc rất ít vào đối tượng. Biết đâu nhờ vào lòng vị tha của ta mà kẻ kia tỉnh ngộ và thay đổi cuộc đời, đó chẳng phải là việc làm cao cả của một bậc trượng phu sao?

Lỗi lầm này của ai?

Đời sống với khuynh hướng hưởng thụ đã khiến cho ta không có nhiều cơ hội để nuôi dưỡng và bảo vệ những đức tính quý báu trong tâm hồn, thậm chí ta còn liều lĩnh chấp nhận chịu hư hao những hạt giống tốt đẹp ấy để đổi lấy những thỏa mãn, tiện nghi. Khi đời sống tinh thần trở nên yếu kém thì chắc chắn ta sẽ gây ra ít nhiều những vụng về trong cách hành xử với người chung quanh hay lỡ chân trượt vào cạm bẫy.

Lúc đầu ta hay có thói quen đổ thừa cho hoàn cảnh, trách đời trách người nhưng khi tâm tư lắng đọng ta mới thấy rõ chính nhận thức sai lầm và nội lực yếu đuối của ta mới là nguyên nhân gốc rễ gây ra tất cả những vụng về, lầm lỡ đó.

Vừa mặc cảm ăn năn, vừa hốt hoảng lo sợ, tâm tư vốn sa sút giờ lại càng sa sút hơn. Nếu không có cánh tay hết lòng nâng đỡ của người thương yêu đưa tới, mà còn phải chịu thêm áp lực của những người chưa hiểu, chưa cảm thông thì có thể ta sẽ lún sâu vào vũng lầy lầm lỗi hay sẽ chọn giải pháp tồi tệ nhất để mong tìm một lối thoát thân.

Tôi được nghe kể về một em sinh viên vì không được toại ý về kết quả điểm thi, cho rằng các thầy cô đã cố tình chèn ép mình nên đã đối xử rất hung bạo với Ban Giám Hiệu nhà trường. Sự việc đáng tiếc này đã gây xáo trộn rất lớn trong dư luận. Thầy cô và bạn bè gần như tẩy chay em, gia đình đã trách giận và không muốn nhìn mặt em, những người chung quanh đã không tiếc lời cay đắng buộc tội và háo hức muốn trừng phạt em với một bản án tù xứng đáng. Kết quả là vài tuần sau đó, em đã lâm vào khủng hoảng trầm trọng và trở thành bệnh nhân tâm thần cho đến nay.

Đúng là em đã phạm sai lầm, em đã từng là người của công chúng, là học sinh gương mẫu, đại diện thế hệ trẻ năng động và sáng tạo qua cuộc thi tài năng trẻ… Nhưng nếu nhìn cho thấu suốt, ta sẽ thấy hành động sai lầm của em hôm nay không chỉ của riêng bản thân em thôi , nó còn liên hệ sâu xa đến nhiều đối tượng đã và đang ảnh hưởng đến đời sống của em. Ta không thể nào nói em là một cá thể biệt lập, không có liên can gì tới ta. Không đâu, tất cả chúng ta đều có một phần trách nhiệm trong đó hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp.

Nếu gia đình chăm sóc đời sống tinh thần của em kỹ lưỡng hơn, bạn bè và môi trường chung quanh tiết chế được những năng lượng tiêu cực hơn, tôn giáo kịp thời đem tới cho em những phép thực tập có khả năng chế ngự những cảm xúc trong lòng hơn, học đường trao truyền cho em đầy đủ vốn liếng đạo đức và có tình thầy trò hơn, an ninh xã hội quản lý chặt chẽ hơn các nguồn phim ảnh hay trò chơi điện tử có tính chất bạo động, kinh tế phát triển cân đối hơn để con người bớt bận rộn, có nhiều cơ hội tìm hiểu và thương nhau nhiều hơn… thì chắc là em không dễ lạc vào nẻo đường tăm tối như vậy.

Ta nỡ đổ hết trách nhiệm này lên vai em thì sao em gánh nổi. Em sẽ gục ngã và mất hết tương lai và ta cũng sẽ mất dần những người em tiếp nối ta đi về tương lai. Những người em đó là tương lai của chúng ta. Em đã mắc phạm sai lầm và em cần được cứu giúp, đó là con đường thoát cho em và cho cả chúng ta. Ta đừng nên để sự giận hờn và thất vọng quá mức khiến ta trở thành kẻ thờ ơ, vô trách nhiệm, để rồi ngoảnh mặt quay đi hay thẳng tay trừng trị hết những người em nhất thời non dại.

Xin cho một con đường

Ta cũng chớ nên cho mình cái quyền lên án, buộc tội kẻ khác. Nếu chúng ta vẫn còn có những vụng về, mắc phải những lầm lỡ, dù người đời chưa biết đến thì chúng ta cũng không thể nào tự cho mình là trong sạch mà tùy tiện dán nhãn hiệu xấu xa lên đầu kẻ vừa phạm lỗi. Hãy cho người kia một cơ hội để chuyển hóa, vì như vậy cũng chính là ta đã tự cho mình một con đường thoát trong tương lai.

Vậy nên tha thứ là chất liệu quan trọng của bản chất thương yêu. Khi thiết lập bất cứ một liên hệ tình cảm nào, nếu ta ngây ngô nghĩ rằng người kia chắc chia từng lầm lỗi thì ta sẽ khổ và sẽ làm người thương của ta khổ. Đời sống còn chìm trong vô minh thì không thể tránh khỏi hành vi không tự chủ. Vấn đề là ta có khả năng chấp nhận và tha thứ rồi tìm cách giúp họ vượt thoát tình trạng hay không chứ không phải mong muốn người kia toàn hảo thì ta mới có thể yêu thương.

Tất nhiên là tùy vào mức độ sai lầm của người kia mà ta nên thể hiện cách tha thứ nào hiệu quả nhất, tại vì điều đó cũng có tính chất quyết định cho sự chuyển hóa hay khinh lờn của đối tượng. Cho dù cách thức nào đi nữa, thậm chí ngay cả sự lựa chọn không tha thứ ngay thì ta cũng đừng quên tự hỏi mình một câu hỏi quan trọng: Ta làm vậy vì người kia hay vì chính ta? Coi chừng ta đang bị thúc đẩy bởi sự tự ái hay tổn thương của bản ngã ích kỷ mà cứ ngỡ là vì người kia.

Nếu thật sự vì tương lai của người kia thì ta phải đủ sáng suốt và can đảm để thu gọn cảm xúc buồn giận trách móc của mình, tìm cách ứng xử với người kia như thế nào để họ sớm hồi phục. Chỉ cần kiểm tra lại tâm ý, lời nói và hành động của mình có xuất phát từ tình thương hay không là ta đủ yên tâm để làm quyết định.

Cho dù người kia có đứng ra bày tỏ sự ăn năn hối cải một cách thành khẩn hay không thì ta cũng nên nhớ rằng đó chỉ là hình thức để ta thấy được thái độ muốn sửa chữa sai lầm và cũng nên xem đó là một biên bản ngầm ký kết cho sự hợp tác giúp đỡ nhau. Ta đừng để mình bị kẹt vào những hình thức thể hiện bên ngoài mà không thấy được trái tim của người kia. Ta đã từng chứng kiến có rất nhiều người sẵn sàng buông xuôi tất cả nếu kẻ phạm lỗi chịu quỳ xuống cầu khẩn thiết tha, nhưng họ lại sẵn sàng đóng chặt trái tim khi người kia không biết đem sự hối cải trong tâm ra trình diễn cho đẹp lòng họ.

Khó vượt qua chính mình

Ta có thể đặt cho mình câu hỏi tại sao ta khó có thể tha thứ cho người kia? Ta chỉ thường chỉ nghĩ một chiều là do mức độ vi phạm của họ quá lớn nhưng tại sao cũng có trường hợp như vậy mà có người lại hành xử khác ta?

Có khi ta chịu nhiều áp lực từ những khó khăn trong cuộc sống hoặc đang bế tắc khổ đau vì những phiền não trong lòng, nên ta không còn đủ năng lượng để ngồi xuống lắng nghe hay không còn đủ thiện chí để tìm hiểu về lỗi lầm của người kia nên ta đã có những phán xét rất vội vàng.

Trường hợp này do ta sa sút về nội lực

Có khi người kia đã cố gắng hết sức nhưng vì còn thiếu kinh nghiệm và chưa đủ cứng rắn nên để điều đáng tiếc phải xảy ra. Trong khi đó, ta lại tưởng là người kia đã không nhiệt tình; hoặc người kia do họ vụng về nhất thời mà buông ra những hành vi thất lễ nhưng ta lại cho rằng người kia đang rất khinh thường và có ý muốn loại trừ ta. Trường hợp này ta bị vướng vào trí tưởng tượng sai lầm.

Có khi người kia vì u mê dại dột hay vì yếu đuối nên không thoát khỏi vũng lầy đam mê để cho lỗi lầm cứ lập lại nhiều lần như một điệp khúc; hoặc ta chưa từng chứng kiến một người có thể gây ra lầm lỗi tày trời như vậy; hoặc ta chưa có thói quen tha thứ cho kẻ có quá nhiều ân tình với ta như vậy mà lại đang tâm phản bội ta. Trường hợp này, khả năng chứa đựng tình thương của trái tim ta còn quá nhỏ, chưa có cơ hội mở rộng ra.

Có khi người kia mắc những sai lầm không đáng kể nhưng vì tính ta vốn quá chỉnh chu, đòi hỏi mọi việc phải hoàn hảo nên lúc nào cũng canh chừng lỗi lầm của người khác để kết tội; hoặc do ta không hề quan tâm đến hoàn cảnh hay trình độ nhận thức của người khác, chỉ muốn áp đặt theo hình thức của riêng mình. Trường hợp này, ta bị kẹt vào sự cố chấp và định kiến, đó một loại bản năng tự vệ rất cổ hủ.

Có khi sự việc diễn ra ta đã liền bực tức và vội vàng tuyên bố đoạn tuyệt, sau khi điềm tĩnh nghĩ lại thì thấy mình cũng hơi quá đáng, nhưng muốn kẻ phạm lỗi kia phải thành khẩn biểu lộ sự ăn năn thì ta mới chịu bỏ qua. Lỡ như người kia thiếu ý thức hay cứng đầu thì lỗi lầm ấy sẽ biến thành bản án treo không rõ ngày kết thúc. Trường hợp này, ta là kẻ yếu đuối, hành xử theo cảm tính.

Có khi người ta phạm những lồi lầm với ta vô cùng nghiêm trọng, hay có ảnh hưởng đến danh tiếng và uy tín của ta; hoặc ta đã muốn tha thứ rồi nhưng lại sợ người khác cười chê ta thiếu kỷ cương nề nếp hay dung túng cho kẻ làm điều xấu; hoặc ta e ngại nếu tha thứ quá dễ dàng thì người kia sẽ ỷ lại, chẳng coi ta ra gì.Trường hợp này, ta bị kẹt vào danh dự, thực chất cũng là một loại nghiện cảm xúc, một loại tôn thờ chủ nghĩa cá nhân.

Tất cả những trường hợp không thể tha thứ vừa nêu đếu có cùng một nguyên do chính là sự vướng kẹt vào bản ngã. Vì quá nâng niu bản ngã nên ta chỉ nghĩ đến những điếu có thể đem lại lợi ích thiết thực cho chính ta thôi. Đó chính là căn bệnh vị kỷ truyền kiếp, hành tung của nó hết sức tinh vi và phức tạp, nếu thiếu quan sát tinh tế thì ta rất dễ bị nó đánh lừa là ta đang vì kẻ khác.

Càng vị kỷ thì càng không thể vị tha trong khi tình thương phải bắt nguồn từ trái tim biết buông bỏ bớt những cái riêng của mình để chia sẻ đến tha nhân, vì tha nhân cũng chính là một phần đời sống của ta. Không có tha nhân thì không có tình thương, làm sao ta sống nổi khi đời sống không có tình thương?

Thà là ta cứ tha lầm thì mức độ hối tiếc sẽ thấp hơn nhiều so với chấp lỡ. Bởi khi nhận ra chính thái độ cố chấp của ta ngày ấy đã đẩy người kia rớt xuống vực thẳm của khổ đau thì ta sẽ gánh chịu mặc cảm ăn năn suốt đời. Còn khi phát hiện ra quyết định tha thứ của ta đã không mang tới hiệu quả thì ta vẫn còn nhiều cơ hội để cứu được, vì trái tim ta đang trong chiều hướng nở ra và mạnh mẽ chứ không co rút lại.

Điều đáng sợ nhất là trong quá trình thương yêu, ta đã để cho trái tim mình trở nên bé nhỏ và không còn là vật rung cảm linh thiêng nữa.

Này bạn! Tôi không có ý khuyên bạn hãy trở thành bậc thánh để sẵn sàng tha thứ hết mọi lầm lỡ của con người. Nhưng nếu trái tim bạn còn sức chứa đựng thì đừng suy tính gì nữa, hãy tha thứ cho nhau đi. Tha thứ luôn là linh dược màu nhiệm có thể trị liệu mọi nỗi khổ niềm đau cho người được tha thứ và cho cả người tha thứ.

Mắm muối không hề mặn
Với lượng cả dòng sông
Lỗi lầm kia bé nhỏ
Với cõi lòng mênh mông…

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM THÌN 2012
Đã gửi: Thứ 7 21/01/12 15:04 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

http://4.bp.blogspot.com/--po9X5LY4OE/Tt4oMJhzPuI/AAAAAAAAACs/jDMci0NM_Wg/s320/happy-new-year-2012-thumb17964350.jpg

Một năm cũ sắp qua. Một năm mới sắp đến. Một nụ cười cho lòng thêm ấm áp. Một ánh mắt cho hạnh phúc tràn đầy. Một lời nói cho trọn vẹn niềm tin. Một cái nắm tay cho yêu thương còn mãi. Một sự chờ đợi cho tình mãi bền lâu. Một chút giận hờn cho yêu thương tỏa sáng. Một trái tim hồng cho tình yêu thủy chung.

Năm mới là năm Nhâm Thìn, là con rồng nước (Trường Lưu Thủy). Chúc mọi người tiền vào như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cafe phin.

Chúc mọi người có một bầu trời sức khoẻ, một biển cả tình thương, một đại dương tình cảm, một điệp khúc tình yêu, một người yêu chung thủy, một tình bạn mênh mông, một gia đình thịnh vượng.

Chúc mọi người sang năm mới vạn sự như ý, tỷ sự như mơ, làm việc như thơ, đời vui như nhạc, chung thủy với cơm và sắc son với phở.

Một lời chúc mừng "Năm Mới" vui vẻ, mạnh khỏe, hạnh phúc, thành công” và AN KHANG THỊNH VƯỢNG

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 06/02/12 20:25 

Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật (Quá khứ)
Nam Mô Ta Bà Giáo Chủ Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật (Hiện tại)
Nam Mô Đương Lai Hạ Sinh Di Lặc Tôn Phật (Tương lai)

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 06/02/12 20:21 

Chuyện lịch sử mà đã từ rất lâu rồi không biết thực hư thế nào. Tóm lại hậu thế chúng ta chỉ nên biết về cái hay, cái tốt, cái được ghi nhớ lưu truyền lại thôi chị ạ. Còn những cái khác thì nên I' dont no ?

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 5 09/02/12 22:58 

sao trong chùa ko đập mấy cái lò đốt vàng mã đi nhỉ, hay chỉ phát biểu thế thôi, ai có nhu cầu thì vẫn được phục vụ. Sao ko dán mấy cái quy tắc trước cổng chùa ? có bác nào giải thích được cái này ko ạ ?

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 6 10/02/12 19:15 

Thiết nghĩ nếu nhà chùa mà dán những tấm bảng CẤM thì không còn ai đi chùa lễ Phật nữa

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Chủ nhật 12/02/12 13:19 

+ Nếu nói về quan điểm đầu năm đi chùa Phật Tử kéo nhau xin tài lộc, xin công danh, xin sự nghiệp, xin sức khỏe... sư sãi tăng lữ nói là ko đúng với quan điểm của Phật Đà, ko theo đường lối của Phật Đạo thì có hơi quả đoán, chính miệng Như Lai ko hề nói là ko thể hay ko được, chúng ta căn cứ theo những lời kệ mà người giáo hóa để lại mà suy luận ra.
+ Phật Đà là bậc thánh cao nhất trong 7 giới, thoát khỏi việc trách nhiệm của nhân gian, ko ban phát tội hay phước, ko thưởng phạt, Phật Đà là người đưa ra con đường triết lý vi diệu của cuộc sống giúp con người giải thoát, giúp bát bộ giải thoát, giúp tam giới giải thoát, giúp tất cả hữu tình giải thoát...
+ Như vậy chúng ta đừng quên rằng Phật Đà giáng thế đã là sự chờ đợi mà giải thoát của chúng hữu tình chứ ko chỉ riêng con người, xung quanh Thế Tôn có rất nhiều các bậc vô vi, nếu tăng lữ nói cầu xin là sai về tư tưởng do Phật Đà đề ra thì đúng 1 phần nhưng ko đúng hết, Phật Đà vương ra khỏi tam giới hình thành các quốc độ Phật quốc ko can thiệp vào nhân gian như các bậc thần thánh cõi trời... nếu chúng sanh muốn truy cầu đạo quả để sanh về Phật Quốc thì phải tu tập. Còn thần thánh họ có bổn phận chấp chưởng phước thọ, thưởng phạt nhân gian thì việc cầu bái lễ Phật thực sự mà nói chỉ là bái lễ Như Lai còn cầu xin được hay ko được là do phước báu và nghiệp báu của mỗi cá nhân mà căn cứ vào đó để thưởng phạt.
+ Giống như lễ hội chùa bà, vía thánh... các Tăng Lữ nói rằng ko tên tin tưởng vào bậc này vì họ là Atula,... xin thì cho nếu như làm ko đúng như lời hứa với họ, họ sẽ lấy đi hết điều đó ko sai, nhưng ko đủ, nếu nói như các tăng lữ nói thì thằng ăn mày nó cũng thành tỷ phú nếu nó đến cầu thánh và xin là xây đền cho thánh xây miếu, cúng dường... nhưng điều đó đâu có, nghèo vẫn nhiều hơn giàu mà. Tất cả đều quy về Phật Đà từng dạy là duyên và phước hay nghiệp, nếu ko có phước thì dù có số giàu sang cũng ko thể hưởng.
+ Còn như Phật Đạo nếu làm ác nhận quả ác vậy thì nói cái nhận quả ác này từ đâu mà ra ? chính là do bản thân tạo ra chứ ai, nếu xin thần thánh và nguyện làm thế này thế kia, nếu làm ko đúng bị quở đó chính là việc bản thân tự phá hợp đồng chứ ai phá mà nói rằng thần thánh là người lấy đi.
+ Nếu nói ko cầu tài lộc thì sao lại cầu sức khỏe đều là cầu xin van vái vì họ là người chấp chưởng quan sát con người chúng ta, chúng ta biết đâu là đúng sai mà tu tập để các vị đó độ trì, Phật Thích Ca trước khi thành Phật cũng từng là Bồ Tát Tất Đạt Đa mới thành chứ đâu thể nhảy vọt một cái mà chứng quả Phật vị.
+ Đốt vàng mã là mê tín ? Vậy đốt nhang để làm gì ? Cúng cơm cúng giỗ ai ăn ? Nếu ăn sao ko hết ?
Phật dạy thành thần thánh đều cần nuôi dưỡng bằng các thứ đồ hương như hương, hoa, thành nại, thực phẩm, đèn, nước... vậy ma lẫn thánh hưởng tại sao lại ko thấy hết ? => cúng bái là mê tín ?
+ Họ hưởng hương ko hưởng vật, có hưởng hay ko thì ai thấy ai chứng mình được, mà nếu họ ko hưởng được thì căn cứ đâu mà nói ?
+ Đích thân miệng của Như Lai ko có nói đến việc đốt vàng mã vì Ấn Độ ngày đó đâu có nghi thức này, Nhưng việc Phật Đà cho biết về việc nuôi dưỡng cứu vớt linh hồn chính miệng có nói, vậy vì sao cho ăn lại nhất quyết ko cho mặc là vì sao, còn nào là nhà giấy, ngựa giấy, xe hơi, dyland thì xài hay ko xài được ko ai biết vì linh giới đến nay đều căn cứ qua lời Phật mà chúng ta hình thành ra một hệ thống.
+ Nếu nói đốt là mê tín thì các chùa lẫn nghi thức đốt sớ tấu sớ cúng sao làm gì ? đốt thành tro thánh nào đọc cho ra cho nỗi, sao các Pháp hội Minh Vương Phật Mẫu Khổng Tước lại đốt cả các tràng phang... và tượng giấy Minh Vương để như kinh dạy toàn thân rực lửa để làm gì ?
+ Phật nói 1 đường, Pháp tương ứng với Phật Dạy, chỉ có Tăng lại đưa ra các lý thuyết khái niệm, tuyên thuyết nhiều điều gây nghi vấn ?

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Chủ nhật 12/02/12 13:58 

Cam on TienThinhng da co cau tra loi rat hay. Trong qua trinh tu tap, chung ta nen tham khao tim hieu cac Kinh Dien Phat giao de ma nghien cuu, phai hieu tan goc ban chat van de!

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Chủ nhật 12/02/12 19:40 

Vấn đề như thế này zick zack đây!
Phúc Định lâu không có thời gian, nay không biết quý vị đạo hữu muốn Phúc Định sẽ nói gì, có lẽ cũng không cần phải nói.
Lý do của nhà chùa hoàn toàn có mục đích...
Quan điểm của các đạo hữu bàn luận rất sắc bén và ... được!
Nhưng phải lấy được chìa khoá giải mã từng vấn đề thôi. Hiên tại PD đang gửi chìa khoá. Cái cửa này dễ phá thôi nếu các vị muốn phá. Còn nhẹ nhàng mở nó, thì bên trong ko có gì giá trị lắm.
Vậy đấy, xin đừng chém gió bài viết đầu xuân của Phíc Định nhé!
A Di Đà Phật!

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 13/02/12 0:55 

+
+ Đốt vàng mã là mê tín ? Vậy đốt nhang để làm gì ?

Nhìn vấn đề dưới góc độ của Phật giáo .....
Trong Kinh Đà La Ni Tập quyển 3 có chép về 21 loại cúng dường cho Phật trong đó có nói đến hương: “Hương Thuỷ, hương để đốt và các loại hương thơm, dùng những thứ hương đó dâng lên cúng Phật..”

Trong Kinh Tô Tất Địa có chép 5 loại cúng dường: “Bột hương, hương để đốt, hoa, đèn, ẩm thực”, trong “Hành Pháp Can Diệp Sao” chép: “sáu Pháp cúng dường tượng trưng cho sáu Ba La Mật…Hương thuỷ tượng trưng cho Giới Ba La Mật..”.

Thắp Hương cúng dường Phật làm cho chúng ta khởi tâm cung kính chí thành đến với Tam Bảo, thâm tín Tam Bảo, có công năng làm cho ta có thể hoà nhập vào tâm từ bi và trí tuệ của Phật và Bồ Tát. Đốt hương cúng Phật là tu Phước nếu như ta khi niệm hương với tâm chí thành không loạn “Tâm Hương Nhất Biện” thì tự nhiên sẽ cảm ứng được với Chư Phật, như vậy mới đạt đến cảnh giới của “Giải Thoát Tri Kiến Hương”.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 13/02/12 11:04 

+ Nếu nói về vấn đề này cãi đến sáng cũng sẽ ko giải quyết được.
+ Kinh điển có nói việc dùng hương cúng dường, nhưng như đã nói Ấn Độ đâu có văn hóa cúng vàng mã.
+ Nếu nói Phật đà truyền pháp với các kinh sách thì Đạo gia cũng có cả Biến Y Thần Chú dùng cho việc hóa vàng cho vong linh, đều có lý cả, Phật Thuyết kinh bắc đẩu, thất tinh, tiêu tai giải hạn, đạo gia cũng có, thì đâu thể nói ai đúng ai sai, Tăng Lữ nói việc đốt vàng mã là mê tín ? Căn cứ ?
+ Ko thể lấy phương diện Phật giáo nói về Đạo Giáo giống như Thiên Chúa bàn về Phật giáo cũng ko nên.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 5 16/02/12 16:38 

SỰ TÍCH CÁI MÕ

Em nhớ hôm nào sông nước vắng
Chuông Chùa lay động ánh sương chiều
Lời Kinh, tiếng "Mõ" như thầm nhắn
Cái kiếp phù sinh buổi xế chiều

Ngày xưa, có một vị Hòa Thượng trụ trì một cảnh chùa ở gần bờ sông trong một thôn quê. Mỗi khi có việc ra tỉnh, Ngài quá giang bằng chiếc đò ngang. Hôm ấy nhằm ngày 13 tháng 7, Ngài quá giang ra tỉnh để chủ lễ một đàn kỳ siêu. Khi đò ra tới giữa dòng sông cái thì thấy sóng nổi lên ầm ầm làm cho thuyền tròng trành muốn đắm. Ai nấy ở trên đò cũng đều hoảng hốt kinh khủng, thì ngay lúc ấy, bỗng nhiên thấy nổi lên trên mặt nước, một con cá Kình rất lớn, dương hai mắt đỏ ngầu mà nhìn chăm chăm vào vị Hòa thượng kia. Nhưng Hòa thượng vẫn bình tĩnh ngồi niệm Phật.

Trong khi đó, con cá liền cất cao cái đầu lên khỏi mặt nước mà lắp bắp cái miệng nói: "Hỡi hành khách ở trên đò! Các người muốn được yên lành, hãy liệng lão ác tăng xuống đây cho ta, để nuốt chửng nó đi cho hả cơn giận. Các người có biết không? - Ngày trước, ta theo lão tu đạo, lão không chịu giảng dạy chi cả, cứ buông lỏng cho ta muốn làm gì thì làm, không hề kiềm chế. Vì vậy, ta mới sinh ra lười biếng, chỉ lo rong chơi ăn ngủ theo thế tục, không thiết gì tới công phu bái sám, ăn chay niệm Phật và săn sóc công việc Chùa. Không những thế, mỗi khi có đám tiệc lại để cho ta mang hậu đắp y để khoe khoang với đại chúng và bổn đạo. Vì những tệ đoan như thế, nên sau khi ta chết, phải đọa vào loài súc sanh làm thân cá Kình, đi tới đâu thì ồ ạt tới đó, làm cho những tôm cá chạy tét đi hết, không có cái gì để ăn, phải chịu đói khát, rất nên cực khổ, thiệt khổ còn hơn loài quỉ đói nữa. Vì thế mà ta chỉ oán lão thôi, còn các người đối với ta vô can, ta không muốn làm hại ai cả".

Nghe cá nói xong, Sư Cụ liền mỉm cười mà đáp rằng: "Này nghiệt súc! - Nhà ngươi nói thế mới thật là thậm ngu. Há ngươi không hiểu câu phương ngôn: Ðạp gai, lấy gai mà lễ, hay sao? -Nếu ngươi đã biết vì tạo những tội lỗi như thế mà phải đọa làm thân cá thì nhà ngươi cần phải ăn năn sám hối tội lỗi và tạo duyên lành, ngõ hầu mới được tội diệt phước sanh, rồi mới mong thoát khỏi được quả báo. Ta là Thầy ngươi, mỗi khi dạy ngươi đúng theo giới luật, thì ngươi bảo là quá nghiêm khắc, hay la rầy quở phạt, còn thả lỏng cho ngươi không nghiêm trị, thì ngươi quen tánh mong lung, thành thử mới phải dọa làm loài cá. Một khi bị đọa, ngươi cần phải sám hối và báo cho ta biết để tụng kinh siêu độ và xả tội cho, còn nếu như muốn ăn thịt ta thì lấy ai để cứu ngươi nữa. Ðã có tội, không biết ăn năn mà còn kiếm cách đỗ lỗi cho người. - Phạm Phật thì có Tăng cứu, còn như phạm Tăng thì Phật không độ. Ngươi có hiểu câu đó chăng? Loài súc sanh kia!!!

Sư cụ quở vừa dứt lời, thì cá Kình kia cũng lặn chìm xuống dưới đáy nước.

Kế đó, sau bảy ngày đêm vang tiếng tụng kinh cầu siêu độ tại chùa, thì cá Kình liền trồi lên mặt nước, lết thẳng tới sân Chùa, nằm dài một đống và hướng vào trong Chùa mà nói rằng: "Bạch Thầy, mấy hôm nay, nhờ công đức của Thầy và chư Tăng Ni chú nguyện và tụng kinh siêu độ cho, nên con đã được tiêu nghiệp, thoát kiếp cá Kình và sanh lên cõi trời Dục Giới. Trước khi lên cõi Trời để hưởng sự khoái lạc của chư Thiên, con xin đến đây thành tâm đảnh lễ tạ ơn Thầy cùng chư Tăng Ni và con nguyện lưu cái xác thân cá Kình tại Chùa để mỗi ngày, chư Tăng Ni cầm cây gõ lên đầu con, ngõ hầu làm gương cho những vị nào tu hành còn biếng nhác, ưa khoe khoang, tự tôn, tự đại, không chịu khép mình vào vòng giới luật và cũng là để nhắc nhở cho những vị ấy nhớ tới bổn phận tu tâm, hành đạo, để khỏi xao lãng công phu bái sám, niệm Phật tu thiền, thúc liễm thâm tâm, nghiêm trì giới luật.

Vì sự tích như đã kể ở trên, mà từ ngày ấy tới nay, cái mõ mới trổ theo hình con cá để làm kỷ niệm mà thức tỉnh người tu hành.

Ý NGHĨA VỀ CHUÔNG MÕ :

Mõ được chạm trổ theo hình con cá với thâm ý là muốn thức tỉnh con người cũng như chúng hữu tình đang còn trong mê muội, u trầm.
- Loài cá là loài không bao giờ nhắm mắt và thích hoạt động. Cũng vì muốn cho người tu hành ngày đêm quên ngủ, gắng công tu tập, mau chứng đạo quả nên treo và đánh mõ và cái mõ được tạc hình con cá là vậy.
Mõ có hai loại: Mõ có hình bầu dục và mõ có hình điếu.
- Mõ hình hình bầu dục để tụng kinh, điều khiển buổi lễ khi đông người tụng được nhịp nhàng.
- Mõ hình điếu thì treo ở nhà trù dùng để báo hiệu khi thọ trai hay chấp tác. Tiếng mõ vừa giữ cho buổi lễ được trang nghiêm lại vừa giữ cho tâm hồn khỏi tán loạn trong khi hành lễ. Bởi thế, người đánh mõ gọi là Duyệt chúng, tên nầy gọi là làm đẹp lòng mọi người trong lúc cùng tụng kinh với nhau.

Ý NGHĨA THỈNH CHUÔNG MÕ

- Trước đánh ba tiếng ,- Tiếp đánh ba,- Sau cùng dứt bốn .

- Trước đánh ba tiếng : Nghĩa là chúng sInh do ba nghiệp thân khẩu ý tạo tác mọi điều ác, sau sẽ đọa vào trong ba đường dữ : địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh. Nhưng cũng có nghĩa là cố trừ ba độc : tham, sân và si để vượt lên ba giải thoát để chứng đắc ba đức : Pháp thân, Bát nhã thân và Giải thoát thân.

- Kế tiếp nhịp bảy tiếng: Đây là tiêu biểu cho thất chi tội. Về thân thì có ba: Sát, đạo và dâm. Về khẩu thì có bốn: Vọng ngôn, ỷ ngữ, lưỡng thiệt và ác khẩu. Sau khi đã đoạn trừ được bảy tội nêu trên liền chứng được thất giác chi: Trạch pháp, tinh tấn, hỷ, trừ, xả, định và niệm.

- Sau cùng dứt bốn : Tức là để tiêu trừ bốn tướng : SInh, lão, bệnh và tử để chuyển thành bốn trí : Thành sở tác trí : Tiền ngũ thức (nhãn, nhỉ, tỷ, thiệt và thân),Diệu quan sát trí: Đệ lục ý thức, Bình đẳng tánh trí: Đệ thất Mạc na thức, Đại viên cảnh trí: Đệ bát A lại da thức.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 22/02/12 8:07 

cuongniit83 ơi đây là một bài đưa lên để mọi người cùng tham khảo như bao bài viết khác mà thôi. Tất cả các bài viết kiều này đều có một điểm giống nhau là luôn luôn đưa ý kiến không nên mê tín. Điều đó cũng là đúng mà em. Có gì đâu mà em bảo lấy lý thuyết của nhà Phật để răn con nhà Thánh. Hoan hỷ đi em.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 22/02/12 13:09 

E đang hoan hỷ đây anh.
Em biết là trời mấy hôm nay vẫn lạnh, nên ko thêm tí Gió nào đâu.
Em biết lời lẽ của em nhiều lúc nó hơi "Ẩm IC" nhưng em thấy việc đem so sánh nước Sông với nước Giếng thì quả ko hợp lắm.
Bài viết của chị diệu ngát rất hay nhưng em thấy nó chỉ là cái nhìn 1 chiều thôi nên em ý kiến vậy, có Bác nào thấy em ko đúng thì hoặc lý lẽ khác xin đưa ra để cho em và mọi người học hỏi thêm. Đó cũng là cách giúp E và mọi người được tường tận và ko đi vào con đường mê tín. THanks

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 22/02/12 13:29 

Có ai nói em sai đâu Cường ? Mình cứ đọc cứ tham khảo cho biết thêm mà em.

Đời người trăm tuổi, ai trăm tuổi
Chuyện cũ quay nhìn, chuyện mộng mê
Nghĩ khóc đồng lưu đi lạc mất
Lãng quên cõi Tịnh chẳng lo về

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

 Tiêu đề bài viết: Khi một người đi khỏi thế gian
Đã gửi: Chủ nhật 26/02/12 18:50 

Có một hiện thực luôn luôn hiện ra trước chúng ta toàn bộ sự thật của nó là cái chết. Và trước sự ra đi khỏi thế gian này của đồng nghiệp, bạn bè và những người thân, quả thực chúng ta có những giờ phút sống chân thực…

Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi tối khi chúng ta đang ngủ… chúng ta bỗng nhận được tin nhắn hoặc một cuộc gọi thông báo về một người bạn vừa rời bỏ thế gian. Hoặc trong suốt thời gian thức của mình, chúng ta luôn luôn nghe hoặc đọc những lời cáo phó trên đài truyền thanh, trên báo và trên tivi.

Những lúc đó, tôi thường sống im lặng và toàn bộ thế gian mênh mông hiện ra trước mắt. Trên thế gian mênh mông ấy, có một người quay lại nhìn tôi rồi lặng lẽ ra đi vĩnh viễn. Có thể tôi khóc lặng lẽ, có thể tôi thấy một cái gì đó như sự hư vô ùa qua mình, có thể là một ý nghĩ mới về đời sống, có thể là một nỗi tiếc nuối mơ hồ nhưng dai dẳng, có thể là sự thức dậy của ký ức về người đó, có thể là một câu hỏi vô nghĩa nhưng hình như không còn cách khác: “ Vì sao người ấy lại ra đi?” và có thể nó lại là một sự an ủi cho người vừa mất và cả người còn sống.

Quả thực, trong cách nghĩ thô thiển của mình, tôi luôn luôn bị ức chế bởi thế gian này quá chật chội. Chật đến nỗi cả trong giấc ngủ cũng thấy mình ở trong chen chúc, nồng nặc mùi mồ hôi kẻ lạ và bị vây bủa bởi ngàn vạn con mắt ngờ vực, soi xét. Nhưng khi biết có một người vừa rời khỏi thế gian, kể cả đó là người không hề có bất cứ mối quan hệ nào với mình thì mình cũng cảm thấy thế gian bị bắn thủng và để lại một lỗ hổng.

Nhưng trùm phủ lên tất cả những gì tôi vừa nói trên là một lời nhắc nhở của ai đó. Lời nhắc nhở đó cụ thể là: “Ngươi hãy xem lại cuộc sống của ngươi”. Với cá nhân mình, tôi thường được nghe lời nhắc nhở đó. Chính thế, tôi nghĩ về sự ra đi khỏi thế gian này của con người (có thể là ra đi vĩnh viễn) là lời nhắc nhở của Tạo hóa đối với chúng ta. Hầu hết con người sống trên thế gian này, trong đó có cá nhân tôi, rất hay quên mình phải sống như thế nào với người bên cạnh.

Có lần, một người bạn tôi đặt một câu hỏi nghe có vẻ rất “ngớ ngẩn”: “Tại sao chúng ta không sống với người đang sống như sống với người đã chết?”. Hình như câu hỏi này có điểm nào đó bất hợp lý nhưng tôi chưa biết bất hợp lý ở điểm nào. Nhưng nó có lý ở phía lý tưởng sống của con người. Đó là sự chia sẻ, cảm thông, hiểu biết, nhường nhịn, công bằng và thiện chí. Điểm hợp lý này đã trở thành cái đích của xã hội loài người mà con người trong suốt chiều dài lịch sử của mình luôn luôn tâm niệm và tìm cách đi tới.

Trong thâm tâm chúng ta ai cũng có lần suy ngẫm lại hành xử của mình đối với một đồng nghiệp, một người bạn hay một người thân khi người đó rời bỏ thế gian ra đi mãi mãi. Chúng ta nghĩ nếu người đó sống lại chúng ta sẽ không bao giờ hành xử thiếu thiện chí, bất công, ngờ vực, đố kỵ, thiếu chia sẻ, dửng dưng…với người đó như một đôi lần khi người đó còn sống. Chính thế mà ở một phía ý nghĩa của cái chết, tôi nghĩ rằng: việc thi thoảng có một người đi khỏi thế gian là một cách Tạo hóa nhắc nhở sự quên lãng những ý nghĩa nhân văn trong đời sống của con người.

Vậy tại sao khi người đó còn sống ở bên cạnh chúng ta trong gia đình, trong công sở, trong làng xóm hay trong khu phố thì chúng ta lại cảm thấy khó chịu, thấy ngờ vực và đôi khi căm ghét? Một trong những nguyên nhân cơ bản làm cho chúng ta quên lãng những phẩm chất tốt đẹp vẫn luôn luôn trú ngụ trong con người chúng ta là tính sở hữu dục vọng của mình. Chúng ta muốn sở hữu danh tiếng, sở hữu công việc, sở hữu một vị trí, sở hữu trí tuệ, sở hữu sự sáng tạo cho đến sở hữu một chiếc xe, một chỗ ngồi, một lối đi trước nhà mình, thậm chí sở hữu cả một cái bàn ăn trong một tiệm ăn. Nhưng thế gian lại không chỉ có một mình chúng ta. Thế là chúng ta tìm nhiều cách chống lại những người khác mà chúng ta cho rằng người đó là nguy cơ chiếm mất những gì chúng ta thèm khát sở hữu như một sự độc quyền.

Có rất nhiều người khi ra đi khỏi thế gian này thì mới được người còn sống tin rằng anh ấy hay chị ấy là một người tốt. Cũng chỉ vì đến lúc đó chúng ta mới “thở phào” nhẹ nhõm rằng những nguy cơ cướp mất sự sở hữu của chúng ta không còn nữa. Nhiều lúc, chúng ta giống một con gà mái nuôi con xù lông tấn công một con trâu đi qua với ý nghĩ con trâu sẽ ăn thịt đàn con của nó. Nhưng con trâu chỉ biết ăn cỏ và nó không ăn thịt gà chấm muối chanh bao giờ. Nhưng con gà mái không tin chuyện đó. Có lẽ nó bị hình bóng những con cáo hay những con mèo ám ảnh.

Không ít những người đã và đang nghĩ rằng: cái chết là một điều gì đó khác với những gì chúng ta vẫn suy nghĩ lâu nay. Có người nghĩ rằng: đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng. Còn cái chết là một cánh đồng bên cạnh mà chúng ta chưa hề biết. Vậy khi chúng ta đã sống một cách trung thực và không ân hận với đời sống hiện tại thì khi ra đi khỏi đời sống này chúng ta sẽ thanh thản. Chúng ta chưa có ân huệ gặp lại một người trở về từ cánh đồng bên cạnh (sau cái chết) kể cho chúng ta về đời sống ở nơi chốn đó như một người đã đến thăm những khu phố cổ ở Stockhome trở về và kể lại. Ngay sau đó, chúng ta có ước muốn đến thăm những khu phố cổ ấy. Nếu khi chúng ta nghĩ và tin sau cái chết là một cánh đồng sự sống khác thì chúng ta sẽ bớt đi lòng tham và sự ích kỷ của chúng ta.

Có một hiện thực luôn luôn hiện ra trước chúng ta toàn bộ sự thật của nó là cái chết. Và trước sự ra đi khỏi thế gian này của đồng nghiệp, bạn bè và những người thân, quả thực chúng ta có những giờ phút sống chân thực. Và những phẩm tính tốt đẹp trú ngụ trong bóng tối dục vọng của chúng ta thức dậy và tỏa sáng. Nhưng rồi chúng ta lại quên ngay những điều kỳ diệu đó. Thế là, chúng ta lại hành xử với một người còn sống khác bên cạnh chúng ta với toàn bộ sai lầm mà chúng ta đã mắc phải với người đã ra đi trước đó. Bởi thế, cái chết, một quy luật tất yếu của thời gian đối với con người, có chứa đựng một lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể.

 Thông báo chung   Tới chủ đề

Đã gửi:  

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 07/03/12 9:41 

Bạn không được cấp phép để xem chuyên mục này.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 6 09/03/12 21:13 

TẢN MẠN VỀ lẬP BÁT NHANG TRONG GIA ĐÌNH

Công việc của Phương Dung hay tới nhiều gia đình nên thấy việc thờ cúng của nhiều nhà lộn xộn, thiếu sự linh ứng, thậm chí rất buồn cười. Ví như có nhà khi mang thai mới được 3 tuần tuổi đem bỏ , nghe thầy đã đi bốc bát nhang để thờ… Lẽ ra người thầy phải phân tích để nhà đó không nên bốc bát nhang thờ, nhưng có lẽ do đồng tiền “sai khiến” nên thầy cứ làm. Phương Dung biết ở Hà Nội có cả một khu tập thể nghe một người thầy nên nhà nào cũng lập bát hương riêng thờ các thai nhi vài tuần tuổi.

Phương Dung còn thấy có những người nhà mất chưa đủ 3 năm, gia đình chưa đưa vào để thờ cùng gia tiên, nhưng để cho đỡ chật và giảm 1 ban thờ nên họ đưa bát nhang người mới mất lên đặt cùng trên ban thờ đang có sẵn. Oái oăm là bát hương đó còn lớn hơn bát hương thờ công đồng gia tiên. Điều này người bình thường đã khó chấp nhận, thì liệu Cửu Huyền Thất Tổ nhà họ có chấp nhận không? Và như thế gia chủ trở thành có lỗi với gia tiên. Mọi người cứ bảo thành tâm là được, các cụ không chấp nhặt với con cháu. Nhưng trần sao, âm vậy bởi nếu người sống không biết cư xử thì sẽ có người trách, đi ăn cỗ phận con cháu cũng phải ngồi mâm dưới… kia mà.

Có những nhà khi Phương Dung xem bảo họ là bát nhang không có sự linh ứng, cũng không có cốt hiệu gì bên trong thì nhà họ không tin vì trước đó họ đã nhờ thầy về làm lễ lập bát nhang rồi. Tới khi hạ bát hương cũ xuống, đổ ra thấy ngoài tro và bên trong đúng là không có gì cả họ mới tin. Một số thầy khi bốc lô nhang thường có thêm 1 cái gương nhỏ ở trong bát hương nữa.(không biết theo họ để gương làm gì)

Để thờ phụng đúng, theo Phương Dung trong một gia đình cần có 3 bát nhang:

- Bát nhang Thần Linh (được đặt ở giữa).

- Bát nhang công đồng Gia tiên (được đặt ở bên phải nhìn vào ban thờ).

- Bát nhang Bà Tổ Cô của họ….. (được đặt bên trái).Có nhiều nhà không thờ Bà Tổ Cô, mà thay là Bà Cô và Ông Mãnh.

Muốn làm lô nhang để thờ phụng các gia đình nên có những bước để chuẩn bị:

- Mua 3 bát nhang: 1 cái phi 20, và 2 cái phi 18 (đối với các nhà có tủ thờ).

- Mua kệ để kê bát nhang.

- 3 gói thất bảo, giấy trang kim.

- Mua khoảng 15 gói tro (đủ cho số lượng bát nhang trên).

Nên mua thêm 1 chậu nhựa nhỏ và khăn mặt sạch (để dùng lúc bao sái bát nhang).

-Về mã và hoa quả tùy theo từng thầy.

Trên đây là một số ý kiến riêng của Phương Dung về bốc bát nhang trong gia đình. Phương Dung nghĩ mỗi nơi lại có những phong tục khác nhau, mong các bạn cùng đóng góp ý kiến.

PHUONGDUNG@YAHOO.COM.VN

---

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 12/03/12 21:55 

Không Phát Tâm Bồ Đề Không Vãng Sanh

Niệm Phật mà không phát lòng Bồ Đề, thì không tương ứng với bổn nguyện của Đức A Di Đà Phật, tất khó được vãng sanh, thành tựu sở nguyện. Lòng Bồ Đề là tâm lợi mình, lợi người, trên cầu thành quả Phật, dưới nguyện độ chúng sanh “thượng cầu hạ hoá”, tế khổ quần mê.
Tuy phát lòng Bồ Đề mà không chuyên trì niệm Phật, không thành nhất phiến, thì không được vãng sanh. Nên các liên hữu cần phải lấy sự phát lòng Bồ Đề làm chánh nhân, niệm danh hiệu Phật làm trợ duyên, rồi sau mới cầu sanh Tịnh Độ. Người tu tịnh nghiệp (tu pháp niệm Phật) cần phải hiểu biết điều nầy thật sâu rộng, cần thiết phải vừa tu niệm vừa nghiên cứu nghiêm tầm giáo lý pháp môn tu càng thêm hiệu quả.
Trong đời mạt pháp, người phát tâm tu niệm Phật, vẫn có nghiệp trần dấy động, ma sự nhiễu dương, nguyên do bởi ba nguyên nhân : không rõ giáo lý, ít học kinh điển, nhất là pháp môn tu; không nhất tâm tìm cầu, phát tâm tu cho lấy lệ, để được ca tụng tán thán là Đại Sư Tịnh Độ, chỉ nghiên cứu xem chừng năm ba câu pháp, vội cho là người tu của pháp môn niệm Phật, do ngã mạn, nên không gặp thầy lành bạn sáng; thiếu tự tin, xem lại những hành động không tốt của mình, hay thích nói lỗi người, khoe khoang điều tốt của mình, hay chê Tông phái nầy khen Tông phái nọ, rốt cuộc mình không tu được ở đâu, ai nói hay cũng được, nói quấy cũng xong; họ có tu hành gì đâu mà nói hay nói quấy, biết gì mà nhận định, cuộc đời tu của họ không lúc nào tự soi xét lại chính mình, xem mình đã làm được gì, tu được gì, làm được gì cho Thầy Tổ, cho pháp môn, cho Phật pháp?
Với ba điều trên, sự tự xét chỗ sai lầm của chính mình là điều mà người liên hữu Tịnh Độ rất cần thiết trong lúc thực tập, hành pháp. Đại để muốn sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới, không phải dùng chút phước lành, chút công đức lơ là là được; muốn thoát sự khổ sống chết luân hồi trong muôn vạn kiếp, không phải dùng tâm dần dà, hẹn hò, hứ khả, rồi lo rong chơi du hý, không lo tự cảnh tỉnh, trở về với cuộc sống hiện thực để có cơ hội tìm cầu giải thoát, vãng sanh Tây phương theo sở nguyện ban đầu! Họ đâu rõ chiếc bóng vô thường cô liu lặng lẽ, mới sớm mai thấy đó, rồi hoàng hôn phủ mất đó, đâu nên không siêng năng lo dự phòng giữ tịnh tâm gìn chánh niệm trước ư?
Còn e sức chí nguyện không thắng nổi sức tình ái trong tam giới buộc ràng. Lúc bấy giờ tâm niệm Phật không hơn nổi tâm dục trần, như những kẻ niệm Phật, tu nhơn hạnh kém, lơ là biếng trể, nữa tin nữa nghi ngờ pháp Phật, thì ta cũng đành không biết làm sao vậy.
Đại Sư có bài kệ khuyến tấn :
Nam Mô A Di Đà,
Người nào không biết niệm?
Tuy niệm, chẳng tương ưng
Mẹ con khó hội kiến
Khi đi đứng ngồi nằm
Đem tâm nầy thúc liễm
Mỗi niệm nối tiếp nhau
Niệm lâu thành nhứt phiến
Như thế, niệm Di Đà
Di Đà tự nhiên hiện
Quyết định sanh Tây phương
Trọn đời không thối chuyển
Niệm Phật cần phải có niềm tin sâu nguyện thiết, như Đại Sư Tĩnh Am từng khuyến tấn : đi đứng nằm ngồi luôn gìn chánh niệm, hoặc kiết thất thực tập thúc liễm thân tâm, hoặc kinh hành vào đại định, lực Phật gia trì thành nhứt phiến, như kim cang bền chắc, một đời không thối chuyển, niềm tin yêu pháp môn, lục độ vạn hạnh ảnh hiện, lợi ích khắp mười phương, chúng sanh nương nhờ oai đức, làm bạn thánh hiền, dự hội hải chúng liên trì nơi thế giới Tây phương mầu nhiệm.
Tĩnh Am Đại Sư khai thị

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 2 12/03/12 20:10 

Theo như Minh Thiên áp dụng thì nếu khi bạn bị chứng bệnh đau đó, nếu ngồi xuống kết ấn trì chú Chuẩn đề hoặc thiền định niệm chú chuẩn đề trong tâm thì một lát sau bệnh sẽ biến mất..
nếu kiên trì vài hôm thì không còn bệnh nữa, các bạn thử làm xem sao..
tất nhiên là khi viết thế này Minh Thiên cũng đã trải qua chuyện này và thực hành chữa trị như cách trên rồi.

 Tới chuyên mục   Tới chủ đề

Đã gửi: Thứ 4 14/03/12 22:25 

Hàng loạt gia đình quanh chân núi rơi vào thảm cảnh không chết chóc thì cũng bệnh tật, tai nạn, ly tán…

http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/ruathan2.jpg
Từ trên cao nhìn xuống, núi Dưỡng Chân như hình con Rùa.

Ông Trần Quang Thiện, 80 tuổi, con cháu của cụ Trần Liễu (cha của tướng quân lỗi lạc Trần Quốc Tuấn, anh ruột vua Trần Nhân Tông), hễ cứ nhắc đến tổ tiên mình, là ông nhập tâm như bị lên đồng. Ở tuổi ông, sắp về giời rồi, nên thứ ông quan tâm nhất là làm được gì đó báo đáp cho tổ tiên.

Ông đi xe máy Tàu, ngồi uống trà nóng vỉa hè, hút thuốc lá ngày 2 bao và tuyên bố sẽ dành hàng chục tỷ đồng để tôn tạo, xây dựng các khu tưởng niệm vương tướng nhà Trần.

Ở đất Hà Nội ít người biết đến ông, cái xóm nhỏ chân cầu vượt Ngã Tư Vọng cũng không biết ông là ai, nhưng con cháu nhà Trần, dân cư vùng đất có di tích nhà Trần đều biết đến ông Thiện đại gia, vì sự kiện nào ông cũng có mặt.

Hồi các nhà khảo cổ, các nhà lịch sử truy nguyên công trạng của cụ Trần Tung, nhân vật từng có thời gian dài bị lãng quên, đã dấy lên hàng loạt cuộc bàn thảo, rồi sau đó là công cuộc tìm kiếm nơi cụ từng sinh sống và hóa.

Người nhiệt tình nhất trong việc đi tìm vùng đất ấy có lẽ là nhà sử học Dương Trung Quốc, ông Ngô Đăng Lợi (Chủ tịch Hội sử học Hải Phòng). Và họ đã tìm thấy ngôi làng Mỹ Cụ, cùng quả núi có tên cổ Dưỡng Chân, thuộc xã Chính Mỹ (Thủy Nguyên, Hải Phòng).
Núi Dưỡng Chân được nhắc đến trong những truyền thuyết từ thời Hùng Vương. Ngày đó, quả núi này thuộc Mỹ Cát Trang. Đến thời Trần đổi tên thành Mỹ Cụ.

Thời Trần, làng Mỹ Cụ có công lớn vì đã nấu nướng, làm cỗ nuôi quân nhà Trần trong cuộc chiến chống quân Nguyên Mông. Trong ngôi làng này, có một thái ấp tên là Dưỡng Chân và quả núi hình con rùa có tên gọi là núi Dưỡng Chân.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/nuivat3.jpg
Đường lên núi Dưỡng Chân.

Chính cái tên gọi Dưỡng Chân đã khiến quả núi này trở nên nổi tiếng, trở thành địa danh lịch sử đặc biệt, tốn khá nhiều giấy mực của các nhà nghiên cứu.
Cách đây gần chục năm, trong quá trình nghiên cứu về Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, các nhà nghiên cứu thấy ẩn hiện đằng sau các tài liệu lịch sử là nhân vật Trần Tung.

Trần Tung sinh năm 1230, mất năm 1291. Ông là anh ruột của Hưng đạo vương Trần Quốc Tuấn, anh ruột của hoàng hậu Nguyên Thánh Thiên Cảm, tức anh vợ vua Trần Thánh Tông.

Trong ba cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông, Trần Tung đã trực tiếp tham gia cầm quân đánh giặc và có những chiến công lớn.

Đất nước thái bình, ông làm Tiết độ sứ, quản lý vùng duyên hải. Nhưng làm quan một thời gian ngắn, ông lui về ở ẩn nơi trang ấp được phong có tên là Dưỡng Chân.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/nuivat4.jpg
Đền thờ Trần Tung dựng tạm trên đỉnh núi Dưỡng Chân.

Tại Dưỡng Chân, ông tiếp tục nghiên cứu đạo Phật. Ông mất và được an táng tại ấp này.

Xưa kia, Trần Tung từng theo học Thiền sư Tiêu Dao, một nhân vật nổi tiếng cuối đời Lý. Nhưng ông tu Phật mà không hề xuất gia, không giữ đúng các phép "tam quy", "ngũ giới".

Bằng trí xét đoán sắc sảo của mình, Trần Tung đã trở thành một nhà Thiền học có bản lĩnh, có lý trí, không câu nệ ở ở giáo điều sách vở. Ông chính là người thầy giảng dạy đạo Phật cho Trúc Lâm Tam tổ, trong đó có Phật hoàng Trần Nhân Tông. Chính vì vậy, thời nhà Trần, ông được gọi là Hưng Ninh Vương Trần Tung, với đạo hiệu Tuệ Trung Thượng Sỹ, là người thầy của Trúc Lâm sơ tổ.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/nuivat5.jpg
Tượng các vị Trần Hưng Đạo, Trần Tung, Trần Nhân Tông trong đền thờ trên đỉnh núi Dưỡng Chân.

Phát hiện ra nơi Tuệ Trung Thượng Sỹ Trần Tung ở ẩn, tu hành và mất, con cháu nhà Trần, trong đó tích cực nhất là ông Trần Quang Thiện, ra sức bảo vệ, giữ gìn quả núi này.

Lúc các nhà sử học phát hiện ra quả núi này, cũng là lúc dân làng Mỹ Cụ ra sức đào bới, mở chi chít đường hầm xuyên vào lòng núi để phá mộ cổ tìm kho báu.

Rất nhiều hộ dân quanh quả núi này đã thuê máy xúc, máy ủi vào phá núi mở rộng vườn tược, rồi múc đất bán cho các doanh nghiệp san lấp mặt bằng ngoài quốc lộ.

Sau khi dự án bảo tồn quả núi được lập, ông Thiện cùng con cháu họ Trần thuê người lấp hết các hầm mộ, các hang hốc do đám săn đồ cổ đào. Một ngôi đền nhỏ bằng tôn được dựng tạm trên đỉnh núi. Cả một hồ nước được đào trên đỉnh núi, trước ngôi đền, cho đẹp phong thủy.

Tượng đồng được đúc, tượng đá được tạc bê lên đỉnh núi để thờ. Theo ông Thiện, khi mọi thủ tục xong xuôi, con cháu họ Trần sẽ đầu tư xây dựng các công trình thờ tự khang trang trên quả núi này.

Anh Dương Văn Mạnh, người được ông Trần Quang Thiện thuê trông nom, săn sóc ngôi đền dựng tạm bằng những tấm tôn, dẫn tôi lên đền, mở khóa và thắp nhang.

Trong ngôi đền có giường chiếu, chăn màn hẳn hỏi để trông coi những pho tượng quý, nhưng anh Mạnh bảo không ai dám ngủ trong đền.

Theo lời anh, đêm nào cũng vậy, hễ nhắm mắt vào là lại có người dựng dậy, rồi nghe tiếng cười nói xôn xao, quân lính đi lại rầm rập, cờ phướn phấp phới trước mắt.

Anh Mạnh kể chuyện này với mấy ông bạn cũng thuộc hạng đầu gấu ở làng Mỹ Cụ và làng khác, song chẳng ai tin. Mấy thanh niên đã thử kéo nhau vào đền ngủ.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/nuivat7.jpg
Người dân đồn rằng, đêm xuống, từ ngôi đền này phát ra những tiếng hành quân rầm rập.

Thế nhưng, nửa đêm cả bọn chạy tán loạn xuống núi, không bao giờ dám lên nữa. Ông nào cũng bảo nhìn thấy toàn quân lính với cả rừng giáo mác, sợ toát mồ hôi.

Anh Mạnh, rồi cả ông Thớ đều không dám ngủ ở đền, nên có thời gian ông Thiện thuê anh Phạm Văn Tuyn trông nom, vì sợ trộm khênh mất tượng quý.

Ngủ trong đền không được, anh Tuyn chuyển chăn ấm đệm êm ra ngôi nhà dành cho bảo vệ chỗ lưng chừng núi, cách đền chừng 50m. Thế nhưng, chỉ được mấy ngày, anh Tuyn bỏ của chạy lấy người, không dám trông ngôi đền này nữa. Anh Tuyn cũng kể rằng đêm nào cũng “gặp” toàn quân lính.

Không thuê được ai trông đền suốt ngày đêm, ông Thiện đành chấp nhận phương án giao chìa khóa cho anh Mạnh, rồi mặc kệ ngôi đền trên núi.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/nuivat8.jpg
Ngôi nhà bảo vệ cũng bỏ hoang vì không ai dám ở.

Ở nước ta, ngôi đền nào mà chẳng được đồn đại linh thiêng như thế. Nhưng, tôi thực sự bất ngờ, khi dạo quanh xóm nhỏ dưới chân quả núi này, và thấy rằng, hàng loạt gia đình quanh chân núi rơi vào thảm cảnh không chết chóc thì cũng bệnh tật, tai nạn, ly tán…
-------------
Những cái chết kỳ lạ ở chân núi hình quy ẩn xà

http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/ruathan7.jpg
Theo lời đồn, dân làng mở con đường này đã chặt đầu rùa, ảnh hưởng đến long mạch, nên nhiều người trong làng gặp họa.

Ở cái xóm này, chết 40 nhiều hơn chết 70. Thanh niên trong xóm toàn khỏe mạnh, nhưng chả hiểu sao cứ lăn đùng ra chết, chết đủ các chứng, toàn chết đột ngột.

Ông Dương Văn Thớ là người sống 60 năm ở lưng chừng quả núi hình quy ẩn xà (rắn quấn rùa) có tên Dưỡng Chân (Chính Mỹ, Thủy Nguyên, Hải Phòng). Bao nhiêu đời nhà ông sống quanh quả núi này, song vẫn nghèo khó. Người nào cũng bệnh tật đầy mình.

Hôm tôi đến, ông vừa ra viện vì căn bệnh lao phổi hành hạ. Ông Thớ mới 60 tuổi, song hom hem, già nua như cụ già 80. Người con trai ông cũng đau dạ dày nặng. Ông, vợ ông và con trai, mỗi người sống một nhà.

Theo lời ông Thớ, sau khi dân làng “chặt đầu rùa” thì hàng loạt người chết đuối, khiến không ai dám ra bờ sông Si nữa. Tình hình có yên ổn một thời gian. Đến khi mấy hộ gia đình, gồm ông Sỏ, ông Săn, ông Mải, anh Tèo… cùng khoét núi chỗ hình đuôi con rùa, thì tình hình chết chóc lại có vẻ nghiêm trọng hơn. Không hiểu do trùng khớp ngẫu nhiên, hay có điều gì đặc biệt, mà những cái chết xảy ra liên tục.

Ông trưởng làng Trần Văn Ngoang dẫn tôi đi xem phía “đuôi rùa” bị mấy hộ gia đình khoét rỗng. Dấu vết đào bới vẫn còn rõ rệt. Theo đó, những hộ gia đình này đã cho các doanh nghiệp ở tỉnh lộ 325 vào múc đất để san lấp mặt bằng. Các hộ gia đình vừa có tiền, lại mở rộng được vườn tược, nên chẳng có lý do gì để không làm.

Ông Thớ, vợ ông, con trai, mỗi người sống trong một ngôi nhà dù xây ngay cạnh nhau.

Nhiều gia đình, trong quá trình móc núi, đã trúng những ngôi mộ Hán, thu được vô số cổ vật, của quý. Ông Trần Văn Ngoang bảo: “Từ ngày mấy gia đình chặt đuôi rùa, chặt thân rắn, dân tình loạng xoạng, làm ăn chả ra sao, lại liên tục chết bất đắc kỳ tử, chết lạ lùng”.

Theo lời đồn của người dân, thì việc múc đất ở đuôi con rùa, chỗ con rắn quấn rùa, khiến thần rắn nổi giận, quẫy lên vật chết nhiều người trong làng. Vậy nên, cứ có cái chết nào, họ đều bảo do rắn quẫy, rùa vật.

Các cụ già trong làng đã thống kê, có đến 30 hộ gia đình trong tổng số 35 hộ trong xóm nhỏ quây quần quanh núi Dưỡng Chân gặp cảnh chết chóc, bệnh tật, điên dở, ly tán... Chỉ có 5 hộ là còn an toàn, chưa xảy ra chuyện gì.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/caichet2.jpg
Ông Ngoang chỉ nơi người dân khoét núi mở vườn, bán đất.

Ông Dương Văn Thớ bảo: “Ở cái xóm này, chết 40 nhiều hơn chết 70. Thanh niên trong xóm toàn khỏe mạnh, nhưng chả hiểu sao cứ lăn đùng ra chết, chết đủ các chứng, toàn chết đột ngột. Ở xóm này, phụ nữ góa chồng nhiều lắm!”.

Ông Thớ ngồi trầm ngâm, bấm ngón tay một lát rồi bảo: “Tôi thống kê sơ sơ trong mấy tháng gần đây đã thấy có 6 người chết trẻ và chết lạ lùng. À, thằng H. vừa chết hôm kia, chôn hôm qua, vậy là 7 người”.

Theo lời ông Thớ, vừa mới 2 ngày trước khi tôi gặp ông, anh H., 39 tuổi, nhà ở ngay đuôi núi Rùa bỗng dưng lăn ra chết. Hôm trước, đi ngoài đường, gặp ông Thớ, anh còn chào ông to tướng. Thế mà hôm sau, đã thấy gia đình bắc rạp, rồi kèn đám ma vang lên ai oán.

Theo ông trưởng làng Trần Văn Ngoang, rất nhiều gia đình quanh quả núi Dưỡng Chân gặp chuyện chẳng lành.

Cách cái chết của anh H. 10 ngày, là cái chết lạ lùng của ông Nguyễn Văn Kh., mới ngoài 50 tuổi.

Hôm đó, điện sáng trưng cả làng, nhưng riêng nhà ông Kh. thì mất điện, do dây nối từ cột vào nhà lỏng lẻo. Hai bố con đang ngồi uống rượu thì mất điện nên bực lắm, mang đèn pin ra cột điện chọc.

Cậu con trai đứng dưới soi, còn ông Kh. trèo lên cột điện. Nhưng vừa trèo lên cột điện, mới ở độ cao chừng nửa mét, chưa đến hông con trai, thì trượt chân ngã ngồi xuống đất. Cú ngã rất nhẹ, chẳng xây xước gì, nhưng ông lại lăn ra chết.

Cái chết kỳ lạ của ông Kh. khiến dân làng liên hệ đến “Thần Rùa” và “Thần Rắn”. Từ đó, không ai trong làng dám leo trèo nữa.

Trước cái chết của ông Kh. không lâu, là cái chết lãng xẹt của ông K. Ông K. vốn khỏe mạnh, nhanh nhẹn, nhưng chẳng hiểu sao đi từ nhà ra sân, chỉ hẫng ở cái bậc thềm cao có 30cm, mà lăn ra chết.

Cái chết của ông K. cũng khiến dân làng kinh hãi. Người thì bảo ông K. bị “Thần Rùa” gọi đi, nhưng người lại bảo con trai ông gọi đi. Chả là, năm 2009, người con trai của ông, mới 26 tuổi, to cao khỏe mạnh, cũng tự dưng lăn ra chết vì cái chữ khô khốc: “Cảm”. Liệu có phải do cái chết của con trai vào năm trước, mà ông đau buồn, hụt hẫng, đến đi lại cũng không vững, và ngã chết ở cái bậc thềm cao có gang tay?

Những người chết đột ngột, chết không rõ nguyên nhân thì nhiều lắm, ông Thớ kể mãi không hết. Mới cách đây vài tháng, là cái kết kỳ lạ của ông M. Ông M. là người nhà của ông Thớ.

Hôm đó, ông M. đi làm đồng về, thì vào bếp đánh tiết canh. Vợ con ông đã cắt tiết ngan từ chiều, chờ ông về đánh tiết canh là ăn. Nhưng không hiểu sao, ông đang băm thịt, thì dao tuột khỏi tay, ông lăn đùng ra chết. Gia đình đưa ông xuống bệnh viện, nhưng ông đã ngừng thở lâu rồi. Không ai biết ông chết vì nguyên nhân gì, nên chỉ đổ cho bị cảm. Ông hưởng dương 60 tuổi.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/ruathan6.jpg
Vết mộ Hán lộ ra khỏi vách núi khi người dân khoét núi lấy đất bán.

Xa hơn chút nữa, vào năm ngoái, là cái chết lạ lùng của ông Th., 57 tuổi. Ông Th. vốn sức lực hơn người, chăm chỉ, chịu khó. Dáng dấp cao lớn, nên Nhà máy đóng tàu Nam Triệu tuyển làm bảo vệ.

Đợt ấy, gia đình không rõ vì sao ông lại xin nghỉ phép vài hôm, rồi về nhà nằm bẹp. Hỏi ông bị bệnh gì, ông lắc đầu bảo không có bệnh, nhưng trong người có cảm giác bất an. Chỉ mấy hôm sau thì ông mất, không rõ nguyên nhân là gì. Dân làng thì đồn ầm lên rằng, cái chết của ông có liên quan đến động long mạch núi Dưỡng Chân.
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/caichet6.jpg
Đường lên núi Dưỡng Chân hình quy ẩn xà.

Xa thêm chút nữa, là cái chết cũng không kém phần lạ lùng của ông Phạm Văn V., nhà ngay dưới chân núi Rùa, cách nhà ông Thớ hơn trăm mét.

7 giờ tối hôm trước, ông Thớ còn gặp ông V. đi đơm tôm, tay xách cút rượu. Ông V. hẹn ông Thớ trưa hôm sau xuống nhà ông uống rượu. Thế mà, 7 giờ sáng hôm sau, cả nhà kêu khóc ầm ĩ. Ông Thớ chạy xuống xem có chuyện gì thì thấy ông Vợi nằm chết xõng xoài trên giường. Ông Vợi chết không để lại trăng trối, cũng không ai biết nguyên nhân thực sự là gì..........
http://chuaphuclam.vn/images/stories/2012/T3/caichet4.jpg
Ông Thới mới 60 tuổi, song già yếu, hom hem như ông lão 80.
Bạn đang xem trang 1 / 5 trang [ Đã tìm thấy 120 kết quả ]


Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Chuyển đến:  
cron

Powered by phpBB® Forum Software © phpBB Group
Diễn đàn được phát triển bởi Nguyễn Việt Anh